Nhưng hôm nay ông ấy đã phá lệ, hẳn phải có việc gì hệ trọng. Lận vừa dốc
ấm rót nước chè ra ba chiếc chén, vừa chập chờn ý nghĩ. Nhưng không sao
nghĩ ra việc gì, ngoài cái việc khởi công công trình "khu văn hoá sinh
phần". Chẳng có lẽ. Bởi nếu thế, Thuật cũng không nhọc công sang tận đây,
cứ ngồi nhà rung đùi uống nước, cho vợ con đi tìm như bao lần khác, Lận
vẫn phải đến ngay tắp lự cơ mà. Chịu. Không còn biết trong cái đầu ông
anh cả đang ngồi, trông có vẻ bình thản thế kia, lại đang chất chứa mưu
toan gì nữa. Lận rót xong ba chén nước, đặt ấm xuống khay rất nhẹ, như chỉ
sợ động mạnh sẽ làm cho cái ấm sứ Hải Dương có thể vỡ tức thì. Xong,
cũng lại rất nhẹ tay bưng chén nước chè vừa rót ra, còn bốc hơi nghi ngút,
ngạt ngào thơm, đặt trước mặt ông anh cả với lời mời lễ phép:
- Em mời bác xơi nước!
Thuật hơi xoay người, ngồi ngay lưng lại, đưa một tay ra, nói nhỏ:
- Chú để tôi xin. Chợt nhìn sang bên kia bàn, chỗ vợ chồng Lận đang
ngồi, từ tốn bảo Hoan: Thím uống nước đi.
Hoan lễ phép:
- Dạ, mời bác dùng trước ạ!
Cả ba người đều nâng chén trà uống chậm rãi, xuýt xoa khen thơm
ngon, lại ngòn ngọt nữa. Cái giống chè Thái lạ thật.
Nhưng vừa uống hết một lượt trà, mỗi người mới chỉ đúng một chén
đầu tiên, Thuật quay nhìn Hoan nói nhỏ, nhưng rắn rỏi, kiên nghị, đúng
chất giọng anh cả:
- Thím có khi vào buồng nghỉ đi hoặc xuống dưới nhà nằm nghe đài
với các cháu. Anh em tôi có chút việc cần bàn.