Có lẽ đã có sự phân công từ trước nên chính ủy Võ đứng dậy ngay, cái
giọng miền Nam lúc nào cũng sôi nổi, hùng hồn giờ cũng nhuốm màu mệt
mỏi:
- Báo cáo các thủ trưởng! Báo cáo các đồng chí! Trước hết cán bộ, chiến sĩ
H02 chúng tôi xin nhận khuyết điểm là đã để xảy ra tổn thất lớn đối với tiểu
đoàn 66 trong những ngày vừa qua. Ngay sau khi đưa anh em ra bờ bắc
chúng tôi đã tổ chức họp rút kinh nghiệm. Chúng tôi đã thống nhất với nhau
về những nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên. Về mặt khách quan là do
chúng tôi nhận lệnh quá gấp, thời gian chuẩn bị chiến đấu quá ngắn, không
kịp trinh sát địa hình cũng như đường cơ động và tình hình địch. Một
nguyên nhân khách quan nữa là do địch đánh phá ác liệt, đường Một không
thể cơ động được buộc chúng tôi phải tìm đường khác trong khi con đường
này cũng hết sức khó khăn. Tuy nhiên chúng tôi cũng thống nhất với nhau
nguyên nhân chính dẫn đến…- Vũ nuốt nước bọt ngần ngừ mấy giây mới
nói tiếp- thất bại. Vâng! Phải gọi đó là một thất bại chủ yếu là những
nguyên nhân thuộc về chủ quan chúng tôi. Trước hết, đó là do trình độ đội
ngũ cán bộ của chúng tôi chưa đáp ứng yêu cầu, chúng tôi đã không nắm
vững được địa hình cửa sông cũng như chế độ thủy triều của sông Bến Hải
tại Cửa Tùng nên đã để xe mắc cạn, mất nhiều thời gian vượt sông nên đã
không có mặt kịp thời gian quy định. Hai là do tổ chức ngụy trang chưa tốt
nên lộ vị trí giấu quân để máy bay địch phát hiện đánh phá gây tổn thất
nặng nề. Ba là việc tổ chức hệ thống thông tin, liên lạc cũng chưa tốt nên
việc chỉ huy gặp nhiều khó khăn, không chỉ đạo được kịp thời. Qua đánh
giá các nguyên nhân chúng tôi cũng đã nghiêm khắc kiểm điểm từng bộ
phận, từng cá nhân liên quan. Về phía ban chỉ huy chúng tôi xin nhận mọi
hình thức kỷ luật của trên. Báo cáo hết!
Không khí trong gian hầm đã ngột ngạt dường như càng ngột ngạt hơn.
Chính ủy Ngọc là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng:
- Các đồng chí đã nghe báo cáo của H02 rồi đấy. Chúng tôi xin biểu dương
sự nghiêm túc và thái độ dám chịu trách nhiệm của các đồng chí. Nhân đây