mọng của cô gái này, có điều một vài việc không thể thử bừa, Lăng Lệ phát
giác ra, cơ thể mềm mại trong lòng anh hơi run rẩy, rên lên khe khẽ, sâu
thẳm nơi trái tim, giống như dây đàn “bựt” một tiếng, đứt dây, bên tai toàn
là tiếng ong ong, sau khi dây đàn đứt, lý trí của Lăng Lệ sụp đổ, đè Giản
Minh vào tường, ngấu nghiến đôi môi cô… Không biết anh đạp trúng vật
gì, dưới chân đèn nhấp nháy, tiếng hát lanh lảnh, “Tôi có con lừa nhỏ,
không bao giờ cưỡi nó…”. Giản Minh và Lăng Lệ bị dọa hết hồn, vội vàng
buông nhau ra, cùng ngồi xuống tìm cách tắt con sâu điện lúc nãy Lăng Lệ
vô ý đụng vào công tắc của nó, vội vội vàng vàng nên va đầu vào nhau,
loạn cả lên, cuối cùng cũng đã làm cho món đồ chơi phá bĩnh đó im hẳn.
Đông Đông đang ngủ trên giường bị ảnh hưởng, lật người, mơ mơ
màng màng nói mớ, “Minie, bay cao lên…”.
Giản Minh qua đó xem sao, con trai ngủ rất sâu, vừa mới thở phào nhẹ
nhõm đã bị Lăng Lệ ôm chặt, chứ còn gì nữa, vẫn chưa được nhấm nháp
một cách tỉ mẩn làm sao mà xong được? Sắc hồng trên mặt Giản Minh vẫn
chưa biến mất, đôi mắt mênh mông như nước hồ thu, Lăng Lệ lòng dạ thay
đổi thất thường, cúi người xuống, muốn hôn thật sâu đôi môi căng mọng
như quả anh đào của Giản Minh… Lại một tràng chuông điện thoại vang
lên sang sảng ở phía đầu giường. Giản Minh hết hồn, quay người định trốn.
Lăng Lệ chụp lấy điện thoại của mình ở đầu giường, vẫn không thả Giản
Minh ra, ôm trong lòng, hạ thấp giọng xuống, giọng điệu không mấy vui
vẻ, “Ai đấy?”.
Bác sĩ Mễ, “Đường huyết ở giường 12 quá cao, em sợ sẽ bị nhiễm độc
đấy phó chủ nhiệm Lăng.”
Chết rồi, đêm nay có chết cũng không hôn được rồi, Lăng Lệ cũng
đành chịu thôi, “Tôi qua đó ngay lập tức.” Không còn sức lực, anh cầm lấy
điện thoại, vẫn ôm lấy Giản Minh không nỡ rời đi. Kết quả là Giản Minh
bật cười khì khì, hoạt động dưới đất này sao mà gặp nhiều chướng ngại vật