nói chung, cho dù không thể phát triển hơn lên, thì cũng coi như thêm vài
người bạn, tính ra còn tốt hơn so với đi xem mắt nhiều."
Xem ra đây cũng là một người đã từng phải chịu sự tàn phá của nạn xem
mắt, tôi vỗ vỗ vai cô ấy, không nói thêm gì nữa.
Dưới sự hùng dũng báo danh của nam nhân viên, tích cực tham dự của nữ
nhân viên, cuộc thi đấu bóng rổ cũng bắt đầu triển khai. Phòng nhân sự ra
tay rất rộng rãi, trực tiếp thuê hết cả sân vận động, tổng cộng có bốn sân
nhỏ, tiến hành thi đấu theo vòng tròn từng tiểu tổ, từ thứ sáu cho tới chủ
nhật, chỉ một tuần là xong.
Tối thứ bảy, phòng tôi và phòng Lục Lệ Thành chạm trán, mấy người
Peter bọn họ vừa ra sân đã bị đập cho tơi tả, mặt mày xám xịt, mất hết cả
mặt mũi trước chúng mỹ nữ, tới lúc nghỉ giữa hiệp, Karen và một nữ đồng
nghiệp khác là Sandy lập tức chạy tới một sân khác, đưa nước đưa khăn lau
cho một đội khác, Peter bọn họ kêu gào thảm thiết gọi lại, tôi cười tủm tỉm
nói với bọn họ : "Nếu muốn hưởng thụ sự phục vụ của mỹ nhân, thì cũng
phải có thực lực nha !"
Peter lập tức nói : "Để gọi bên ngoài hỗ trợ vậy, một bạn học cũ của tôi
làm bên CS..."
Mọi người cùng ồ lên phản đối anh ta, MG và CS là đối thủ từ lâu rồi,
mấy năm trước vì tranh một khách hàng là một ngân hàng quốc doanh, hai
nhà dùng đủ mọi chiêu, mà cái ngân hàng quốc doanh này cũng thực khôn
ranh quỷ quyệt, yêu cầu cả hai công ty bọn tôi cùng giúp nó ra thị trường,
hai nhà thắng bại chưa phân, nhưng kết cũng không ít thù.
Tôi cười nói với Peter đang tức giận : "Nhà mình có tôn thần không cần,
lại tới miếu nhà người ta rước về sao ?"
Các vị nam đồng nghiệp đều quay lại nhìn tôi chăm chăm, trong ánh mắt
toát ra vẻ khát khao học hỏi, tôi khẽ nói : "Alex."