Tôi ở trong khách sạn, ôm laptop ngồi trên giường viết thư, cái bàn đã bị
chín mươi chín đóa hồng đỏ chiếm chỗ mất rồi.
"Cám ơn anh, đây là lễ Giáng sinh vui vẻ nhất mà em đã từng trải qua. Là
cái đầu tiên, nhưng hy vọng không phải cái cuối cùng."
Hơn hai mấy tiếng sau, anh đã trả lời lại
"Sau khi em về Bắc Kinh, chúng ta sẽ tới hồ sen ở Thanh Hoa trượt
băng."
Nhìn email của anh, tôi lại mở thêm một chai sâm banh nữa trong khách
sạn. Chỉ còn một tuần nữa là về Bắc Kinh rồi, lòng tôi tràn đầy hạnh phúc
và mong chờ.
Một tuần sau, máy bay rền vang bay qua Thái Bình Dương, mang tôi trở
lại với Bắc Kinh đầy nhung nhớ.
Tuy rằng trước đó nghe nói công ty sẽ cử người tới đón, nhưng không
ngờ người đó lại là Lục Lệ Thành. Peter và tôi cùng tròn mắt, Lục Lệ Thành
trông vẫn rất thản nhiên, đón lấy xe đẩy hành lý trong tay tôi, đẩy ra ngoài.
Tôi và Peter đi theo anh ta tới chỗ con Mục Mã Nhân, sau khi xếp gọn
hành lý vào cốp xe xong, tôi mới thầm nghĩ may mà anh ta tới đón bọn tôi,
xe anh ta cũng không phải mấy loại BMW, hay Audi, mà là loại Mục Mã
Nhân khá đặc biệt, nếu không tôi và Peter phải gọi thêm một cái taxi rồi.
Đường từ sân bay Bắc Kinh về nội thành, cây trồng hai bên đều mới mẻ,
đường lại mới mở rộng, New York già nua cổ kính không thể nào sánh
bằng. Tôi ngắm nhìn khung cảnh thân thiết bên ngoài cửa sổ, khẽ nói :
"Đúng là Bắc Kinh vẫn tốt"
Peter xì một tiếng tỏ vẻ khinh thường : "Đầu tiên kiểm soát bụi bẩn và ô
nhiễm cho tốt, sau đó phát triển thêm hai mươi năm nữa đi đã"