BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 232

Người đàn ông này có ngũ quan đẹp như những nam sinh trẻ tuổi trong

truyện tranh Nhật Bản, nhưng hai bên tóc mai đã ngả bạc, khiến người ta
khó có thể đoán ra tuổi thật của anh ta. Cho dù trang phục của anh ta rất
tinh tế và trang nhã, nụ cười của anh cũng vô cùng tao nhã hiền lành, nhưng
không biết vì cái gì, vẫn cảm giác được sự nguy hiểm, vẫn cảm thấy không
thích anh ta chút nào.

Vẻ mặt của Tống Dực đã khôi phục bình thường, thản nhiên nói :

"Armanda."

Người đàn ông giơ tay về phía tôi, tôi nghĩ anh ta muốn bắt tay, nên cũng

vươn tay về phía anh ta, không ngờ anh ta lại cầm tay tôi, hơi khom lưng,
hôn nhẹ một cái lên mu bàn tay : "Tôi tên là King Takahashi, thực vinh
hạnh được biết cô."

Tôi lập tức rút tay lại, giấu ở sau lưng, cọ nhẹ vào quần áo. Anh ta hẳn là

một kẻ giỏi đoán ý, động tác của tôi tuy rất nhỏ, nhưng anh ta đã phát hiện
ra ngay lập tức, chỉ thoáng giật mình, rồi lại cười rất trào phúng.

Căn cứ vào họ của anh ta, có thể đoán anh ta là người Nhật Bản, bất quá

lại có thể nói tiếng Trung rất lưu loát. Anh ta và Tống Dực hàn huyên vài
câu xong, mới ôm eo cô bạn gái tóc vàng đi vào nhà ăn.

Tôi và Tống Dực đi ra thang máy, anh vẫn im lặng, giống như một người

khác hẳn vừa rồi. Tôi không nghĩ tới việc hỏi han gì cả, chỉ nắm chặt tay
anh, nhưng anh cũng không nắm lại tay tôi như lúc trước, thậm chí tôi có
thể cảm thấy rằng anh thực khao khát rút tay về.

Ra khỏi nhà hàng, Tống Dực đang muốn nói gì đó, trông vẻ mặt đau khổ

kỳ lạ, tôi đã lập tức nói tranh : "Hôm nay là đêm Giáng sinh, anh vừa nói
chúc em được hạnh phúc."

Cánh tay anh khẽ run nhè nhẹ trong lòng bàn tay tôi, anh im lặng trong

chốc lát, rồi mỉm cười đáp : "Đúng rồi, đêm nay là đêm Giáng sinh, em còn