BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 236

"Trong thời gian anh ta đi vắng, tôi tạm thời phụ trách, có vấn đề gì cứ

nói với tôi cũng chẳng khác gì cả."

Sự vui mừng tràn đầy trong lòng tôi đã tan thành mây khói, giống như

một cái khí cầu bị chọc thủng, xẹp lép một cách nhanh chóng, cảm giác mỏi
mệt do dãi dầu trên phi cơ suốt hai mấy tiếng đồng hồ tràn cả ra, tôi dựa
người vào thành ghế, nhắm mắt lại. Bên tai tôi vẫn nghe thấy tiếng Peter
luôn mồm nói về những phản ứng và ý tưởng của khách hàng đối với từng
hạng mục, lòng tôi thầm nghĩ, thảo nào vài ngày liền Tống Dực không viết
thư cho tôi, hóa ra là vì bận quá.

Tôi đã chuẩn bị mơ mơ màng màng ngủ, đột nhiên lại nhớ tới một sự

kiện, lập tức bừng tỉnh, ngồi thẳng lưng dậy nói với Lục Lệ Thành : "Anh
đừng có lại lôi tôi tới cái vùng dã ngoại hoang vu kia nữa nhé !"

Peter trừng mắt nhìn tôi, lại nhìn Lục Lệ Thành. Lúc này tôi đã tỉnh táo

lại, vô cùng xấu hổ, mặt mày nóng phừng phừng. Nhưng Lục Lệ Thành lại
vô cùng bình tỉnh, chỉ hỏi rất thản nhiên : "Cô gặp ác mộng à ?"

Tôi lập tức như con lừa lăn xuống núi : "A, đúng ! Lúc nãy ngủ tôi nằm

mơ, thấy có một kẻ đưa tôi tới nơi dã ngoại hoang vu, lại còn giả ma giả
quỷ làm tôi sợ hết hồn."

Peter phá lên cười : "Cô mơ thấy kẻ thần kinh rồi ?"

Tôi không kiềm nổi sẽ nhếch miệng cười : "Đúng rồi ! Mơ thấy một kẻ bị

thần kinh." Liếc trộm Lục Lệ Thành một cái, anh ta cũng không nổi giận,
ngược lại khóe miệng cũng hơi nhếch lên thành một nụ cười, ánh mắt liếc
tôi qua kính chiếu hậu, ngược lại khiến tôi xấu hổ không cười nổi nữa,
nhắm mắt lại.

Ngủ gật một lúc xong, người cũng tỉnh táo lại không ít, Peter nói giỏi

thật, suốt dọc đường đi không ngừng một chút nào, cho nên tôi chỉ đành
nhắm mắt dưỡng thần. Lúc tới nhà Peter, đợi sau khi anh ta xuống xe xong,