BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 238

Đợi tới cửa nhà, tôi cũng thực khách khí và dối trá nói : "Thật cám ơn

anh, có muốn vào ngồi một chút uống chén trà không ?"

Trong trí nhớ của tôi, câu nói này tuyệt là một câu mời khách sáo mà

người Trung Quốc hay dùng, thực ra nó cũng không bao hàm trong đó ý
mời mọc, mà chỉ là câu quyền biến nơi cửa miệng. Không ngờ Lục Lệ
Thành lại coi đó là lời mời, đi theo tôi vào phòng, khiến tôi chỉ đành đi tìm
ấm đun nước pha trà.

Phòng tôi vốn rất nhỏ, tổng diện tích sử dụng không tới 40 mét vuông,

ngoại trừ nhà vệ sinh, phòng bếp mở, còn lại chỉ là một căn phòng, kê một
cái giường rất to, một cái giá sách kiêm luôn bàn máy tính, một bộ máy
tính, không có sofa, cũng không có ghế ngồi. Trước giường có một tấm
thảm da dê, tôi mua vài tấm đệm vứt trên đó, có thể dùng làm đệm ngồi, mà
cũng có thể dùng làm gối tựa.

Lục Lệ Thành đứng ở giữa phòng, nhìn qua nhìn lại, không biết ngồi vào

đâu. Tôi đưa một cái đệm cho anh ta, chỉ chỉ vào cái thảm, nói ngượng
ngùng : "Chỉ đành mời anh học cổ nhân ngồi khoanh chân trên thảm rồi."

Đợi nước sôi xong, tôi mới lôi ra một cái bàn bằng gỗ anh đào, phía trên

có một bộ dụng cụ pha trà. Bộ dụng cụ pha trà này vốn là đồ được nặn thủ
công từng cái một, sau đó vẽ thủ công từng họa tiết lên lớp men sứ. Khi
nhìn thấy bộ dụng cụ pha trà của tôi, anh ta thoáng kinh ngạc. Tôi cười rất
tự mãn, ít ra cũng vãn hồi lại được một phần sự xấu hổ khi vừa nãy phải
mời anh ta ngồi trên mặt sàn.

Tôi vừa rót trà cho anh ta, vừa nói : "Cha tôi nghiện trà, nghiện rượu,

nghiện thuốc lá, bất quá năm trước bệnh nặng một trận, bị mẹ tôi ra kỷ luật
sắt bắt phải cai thuốc, rượu cũng không được uống, chỉ có trà là còn được
tùy ý. Bộ đồ pha trà này là của cha tôi thải ra, đáng lẽ phải dùng để uống trà
mạn, bất quá ở đây tôi chỉ có trà hoa[6]"