tôi mới thầm thở phào một hơi, rốt cuộc lỗ tai tôi không bị tra tấn nữa rồi,
cái con ếch lắm mồm này, tương lai nếu anh ta tìm vợ phải tìm một người ít
nói mới được.
Lục Lệ Thành liếc nhìn tôi qua kính chiếu hậu, trong mắt có nét cười,
giống như biết rằng tôi đang thầm oán Peter. Tôi vội vàng tỏ vẻ nghiêm túc,
ngồi thẳng lên, người này mặt biến sắc còn nhanh hơn là lật sách, tôi phải
đề phòng một chút.
Xe tới nhà tôi, Lục Lệ Thành giúp tôi khuân hành lý ra, bảo vệ liền chào
tôi : "Tô tiểu thư đã về rồi sao ? Bạn trai chị không đi đón chị sao ?"
Lục Lệ Thành đang đi trước tôi đột nhiên khựng mạnh lại một cái, lúc đó
tôi đang chìm đắm trong bối rối lẫn ngọt ngào, thành ra suýt đụng phải anh
ta. Cũng không đợi tôi hỏi nguyên nhân, anh ta đã lại bước tiếp, tôi chỉ đành
vừa kéo vali chạy theo, vừa nói với bảo vệ : "Vâng, về rồi, bạn tôi tới lấy
táo rồi sao ?"
"Đến rồi, có điều mới tới mấy ngày hôm trước, may mà trời lạnh, nên
cũng chưa bị hỏng."
Mấy cậu bảo vệ nơi đây đều đối xử với tôi rất tốt, cố ý đưa chúng tôi vào
tận cửa thang máy, lại dùng tay chặn cửa thang máy lại, giúp chúng tôi dễ
dàng xách từng túi hành lý vào.
"Cám ơn!"
"Không có gì, không có gì !"
Lúc cửa thang máy đóng lại xong, tôi thoáng nhìn Lục Lệ Thành với vẻ
chột dạ, có điều ngay lập tức đã tự phủ nhận : Tôi làm sai cái gì chứ ? Tôi
có bạn trai cũng chẳng ảnh hưởng tới lợi ích của công ty, hơn nữa anh ta
cũng không biết bạn trai tôi là Tống Dực. Vì thế tôi lại ưỡn thẳng lưng lên
đầy kiêu ngạo.