BÍ MẬT BỊ THỜI GIAN VÙI LẤP - Trang 294

"Không phải hôm đó anh đã diễn trò giúp tôi rồi sao ? Tôi và anh đều có

lợi, thế không phải quá tốt hay sao ?? Tôi có thể lừa được Ma Lạt Năng, mà
anh cũng có thể che giấu được sự thương tổn của anh...."

“Tôi không bị thương tổn"

Tôi khoát tay, mặc cho anh ta mạnh miệng, nếu không bị thương tổn, thì

ngày đó việc gì phải giả bộ làm bạn trai tôi trước mặt Ma Lạt Năng ?

"Rồi, căn bản là anh không thích Hứa Liên Sương ! Vậy có thể chứng

minh anh không bị thương tổn."

Anh ta cười im lặng trong chốc lát, rồi mới chậm rãi đáp : "Nếu cô thích

nghỉ việc thì cứ nghỉ việc, tôi cũng lười chẳng thèm dính dáng tới ! Bất quá
nếu Hứa Liên Sương tới hỏi tôi, tôi liền nói thẳng nói thật, Tô Mạn tới MG
chỉ vì muốn theo đuổi Tống Dực, hiện giờ Tống Dực đã bị cô cướp lấy, nên
cô ấy có nghỉ việc cũng là chuyện bình thường"

"Lục Lệ Thành !"

"Tai tôi cũng không bị điếc, cô cũng không cần phải hét lớn như thế."

Tôi nhìn chằm chằm anh ta trong giây lát, đột nhiên cảm thấy hết thảy

đều không có ý nghĩa, đúng là tôi hoàn toàn không có tư cách yêu cầu anh
ta giúp tôi diễn trò. Tôi liền hạ cửa kính xe xuống, để gió lạnh thổi tạt vào
mặt, rất muốn hét to lên, nhưng ngay cả sức để hét cũng không có.

Lục Lệ Thành đột nhiên điều khiển cho cửa kính trồi lên.

Tôi lại hạ xuống.

Anh ta lại bấm nút cho cửa kính trồi lên. Tôi đang định hạ xuống anh ta

đã khóa cửa kính lại.