BIA MỘ ĐEN - Trang 165

Edoarad cười gượng :

- Không phải đâu. Hồn thơ mà. Trong thơ có một vài đoạn liên quan tới

gánh xiệc nên mình liên tưởng đến Gerda để nuôi dưỡng ý và hồn.

- Thôi cho xin. Người bạn giả dối ơi, bạn thật sự muốn gì?

Edouard lại cười :

- Giả dối? Chính bạn mới xứng đáng với danh hiệu đó. Bạn làm tôi lầm

tưởng cô ấy cũng là ca sĩ cũng giống như cô bạn của Willy.

- Không bao giờ. Chính bạn tưởng tượng ra thì có. Bạn không nhớ tôi bảo

là cô ta ở trong gánh xiệc sao?

- Có. Nhưng bạn nói cong queo, quanh co để tôi hiểu khác đi. Tôi không

tin nên mới đích thân điều tra.

- Ai nói cho biết?

- Tôi tình cờ gặp cô Schneider ngoài đường. Có quyền chớ?

- Hừ, đừng tưởng là cô ấy sẽ mê.

Edouard cười dễ ghét :

- Không ai tưởng như vậy đâu. Đó là hạng người không bao giờ bị mê

hoặc bởi thi văn.

Không chịu nổi nữa, tôi hét vào tai hắn :

- Đồ đểu! Đừng mất thời giờ vô ích! Con bé đó chỉ còn ở có vài ngày nữa

thôi.

Lần đầu tiên tôi được thấy hắn nhe răng ra :