BIỂN CHẾT - Trang 324

- Em vẫn muốn để nó chuyển về bán hàng với ông già sao?

- Tất nhiên em rất mong được thế.

- Vậy đã đến lúc rồi đấy.

- Anh nói vậy nghĩa là sao? - Nàng lo lắng hỏi.

Gã liếc nhìn nàng. Nếu biết chuyện hẳn nàng còn khổ sở gấp trăm lần.

- Cũng không có gì đặc biệt đâu. Chỉ vì thằng nhỏ này thôi. Nó bắt đầu

quen và thích sống ở đây, rồi chẳng ai dứt ra nổi.

Nàng nhìn gã chưa hẳn, nhưng cũng bớt lo hơn:

- Em đã nghĩ còn có lý do gì đó khác kia.

Nàng chợt hỏi:

- Ở đâu mà anh có tiền cho Guma vay vậy?

- Anh ư? - Nhưng gã lập tức hiểu ngay. - Anh vừa vớ được một khoản

hời. Đằng nào thì anh cũng tiêu tán hết…

Nàng đến bên và vò tóc gã:

- Anh thật tốt bụng.

Guma đã dậy. Trong lúc Livia pha cà phê, Rodolfo hỏi: