Câu nói thốt ra, tỏ rõ từng tiếng như hăm dọa. Thái độ của cậu
Hai càng trở nên khó hiểu khi cậu gạt ngang lời kính cẩn của thím
hương ấp:
- Tôi đâu mỏi chân hoặc đói bụng khát nước, nếu muốn nằm nghỉ,
ăn uống thật ngon thì tôi đã nằm nhà. Cám ơn. Bây giờ chú hương dạo
xóm với tôi.
Con đường dọc theo bờ kinh hơi sầm uất, cỡ năm mười bước là
phải nhảy qua mương nhỏ. Bỗng nhiên cậu Hai quát to:
- Anh kia! Dừng lại.
Chú hương ấp ngơ ngác, chưa hiểu ất giáp gì ráo; trước mặt cậu
Hai chỉ có một ông lão đang hì hục đội mười bó rơm trên đầu. Nghe
gọi bất thình lình, ông lão đứng nhìn.
- Ông biết ông có tội gì không? Ông già?
- Dạ không biết, thưa cậu Hai.
- Tội vô ý hủy hoại sanh mạng.
- Dạ sanh mạng của ai vậy cậu?
- Của ông chớ của ai? Rủi gặp kẻ gian ác, họ châm lửa đốt rơm thì
ông hóa ra tro bụi. Tôi phạt hai cắc. Lát nữa, hương ấp lại nhà ông mà
góp tiền nhớ chưa!
Chập sau, hai người đi qua cầu khỉ, dạo bên kia bờ rạch. Cậu Hai
huýt gió bản nhạc Tây rồi chợt cười vang:
- Coi kìa hương ấp, con mẹ ấy phạm tội sát nhân. Chân cậu bước
nhanh rồi dừng nơi đầu cầu thang kiểu cầu mà đồng bào thôn quê bắc