BIÊN THÀNH ĐAO THANH - Trang 222

- “Ngươi có biết gã đang ở đâu không?” - Người áo xám lại hỏi - “Có

nhìn thấy gã không?”

- “Ta nhìn không thấy” - Diệp Khai thốt - “Bất quá ta có lẽ có thể đoán

ra”.

- Ở đâu?
- “Gã nhất định đã đến đằng sau lưng ta” - Diệp Khai đáp - “Hồi nãy khi

ta tập trung tinh thần chú tâm lên người ngươi, gã đi vòng ra sau căn ốc”.

- “Ngươi đoán không sai” - Trong mắt người áo xám lộ vẻ tán thưởng.
- “Hiện tại có lẽ gã đã đứng sau lưng ta, có lẽ khoảng cách đã rất gần” -

Diệp Khai thốt - “Có lẽ vừa nhấc tay đã có thể giết ta”.

- Cho nên ngươi một mực không dám quay đầu nhìn?
- “Ta thật sự không dám quay đầu” - Diệp Khai thở dài - “Bởi vì ta nếu

quả quay đầu lại nhìn, trên thân nhất định có thể chỗ hở lộ ra, gã có thể
chớp cơ hội giết ta”.

- Ngươi không muốn cho gã cơ hội đó?
- Không muốn.
- “Nhưng ngươi cho dù không quay đầu lại, gã cũng có cơ hợi có thể giết

ngươi như vậy” - Người áo xám thốt - “Từ sau lưng xuất thủ giết người
luôn luôn dễ dàng hơn đâm trước mặt”.

- Tuy dễ dàng một chút cũng không thể coi là quá dễ.
- Tại sao?
- Bởi vì ta không phải là người chết, ta còn có tai để nghe.
- Có phải nghe tiếng gió lúc gã xuất thủ?
- Phải.
- Nếu quả gã xuất thủ rất chậm, căn bản đâu có tiếng gió?
- “Không cần biết gã xuất thủ chậm cỡ nào, ta luôn có thể có cảm giác” -

Diệp Khai điềm đạm đáp - “Ta đi lại giang hồ đã mười mấy năm, nếu quả
cả một chút cảm giác cũng không có, ta làm sao có thể sống tới hiện tại?”

- Có lý.
- “Cho nên gã nếu quả muốn xuất thủ giết ta, nhất định phải đắn đo hậu

quả” - Diệp Khai thốt.

- “Hậu quả?” - Người áo xám hỏi - “Hậu quả gì?”