BIÊN THÀNH LÃNG TỬ - Trang 139

Thật mua sắm bao nhiêu vật dụng, cũng chẳng phải là việc khó khắn, bất

quá họ chỉ mất độ nửa giờ, một giờ là xong hết!

Nhưng, đi phố, đâu phải chỉ cần mua sắm? Nếu chỉ có vậy, họ cần chi

phải xê dịch?

Họ còn bát phố nữa chứ! Mỗi tháng chỉ có một cơ hội ung dung nhà tản

thôi mà!

Họ còn tìm cái mới cái lạ, chính sự tìm tòi những vật chưa có để mua

sắm, cũng đòi hỏi một thời gian rồi!

Điều mà Diệp Khai thắc mắc hơn hết là chàng chẳng rõ hai nữ nhân thực

sự có mua hột gà để bảo vệ dung nhan chăng.

Chàng quyết định khi nào rỗi rảnh, thử dùng lòng trắng trứng thoa mặt

xem sao!

Bên cạnh hiệu tạp hóa, là một cửa hàng thịt. Trước cửa có tấm chiêu bài:

chuyên bán ba loại vật: trâu, heo, và dê.

Cạnh hàng thịt là một quán cơm, chiêu bài rất hấp dẫn.
Bên trong quán, không được sáng sũa lắm.
Phó Hồng Tuyết vào quán đó.
Người ta sử dụng hai tay, y chỉ sử dụng một tay, song vẫn tiện như

thường, lại có phần linh xảo hơn là khác.

Qua khỏi quán, là ngõ hẻm, chính nơi đó, Diệp Khai tạm cư trú. Dọc con

hẻm đó, nhà thì nhiều, song người xuất nhập hai xê dịch, trái lại, rất ít.

Lúc chàng đến ngõ hẻm, thì gặp một lão thái bà từ một ngôi nhà bước ra,

tay cầm mảnh giấy đỏ, bàn dán mảnh giấy nơi tường nhà.

Mảnh giấy có mấy chữ: Nhà bên cho thuê! Phòng trang nhã, giường nệm

mới, sáng có điểm tâm, mỗi thágn mười hai lượng bạc, trả trước. Điều kiện:
độc thân, không có con trẻ!

Bà ấy mới nhận lãnh năm mươi lượng bạc đó, chưa hơn một ngày lại lấy

phòng của bà cho thuê luôn! Lại còn tăng giá hai lượng mỗi tháng!

Hẳn là bà tưởng dễ kiếm bạc lắm, nên đâm ra ham, cho thuê nhà, cho

thuê phòng.

Tại hiệu tạp hóa, Lý Mã Hổ bắt đầu ngủ gà ngủ gật bên quầy tiền.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.