BIÊN THÀNH LÃNG TỬ - Trang 323

Chàng nhạt giọng hỏi:
- Hiện tại tiên sinh đã hối hận là đã cho tại hạ nợ rượu?
Tiêu Biệt Ly thở dài:
- Lão phu chỉ kỳ quái. Những con người như họ thì tại sao lại đến đây.

Đến rồi lại không đi.

Diệp Khai thốt:
- Có thể họ trốn tránh cừu nhân. Có thể cừu nhân của họ là Phó Hồng

Tuyết.

Tiêu Biệt Ly lại thở dài:
- Nhưng lúc họ đến đây thì Phó Hồng Tuyết chỉ là một đứa bé con.
Diệp Khai cau mày:
- Thế tại sao họ muốn giết Phó Hồng Tuyết?
Tiêu Biệt Ly điềm nhiên:
- Cái câu đó thì chỉ có họ mới đáp được. Cho nên các hạ đáng lẽ đừng

giết họ mới phải.

Diệp Khai tặc lưỡi:
- Họ chết quá sớm, quá nhanh. Bất quá...
Tiêu Biệt Ly cau mày:
- Bất quá làm sao?
Diệp Khai vụt cười kkhan:
- Tiên sinh đừng quên là người chết lắm lúc nói năng được đấy.
Tiêu Biệt Ly hỏi: - Họ nói gì?
Diệp Khai tiếp: - Hiện tại họ chưa nói bởi vì tại hạ chưa hỏi.
Tiêu Biệt Ly cau mày: - Tại sao chưa hỏi?
Diệp Khai tiếp: - Tại hạ không gấp, đương nhiên là họ cũng không gấp.

Tiêu Biệt Ly mỉm cười: - Các hạ quả là con người rất kỳ quái.

Diệp Khai gật gù:
- Cỡ Tiêu lão bản.
Tiêu Biệt Ly lắc đầu: - Hơn nhiều.
Vừa lúc đó có tiếng thanh la gióng lên inh ỏi ở bên ngoài. Rồi có người

la vang:

- Lửa! Chữa lửa!