cứu viện.”
Andrey cười khẩy: “Cậu nói dối.” Dứt lời liền trở tay rút súng!
Lưu Nghiễn đã có phòng bị từ trước, cùng lúc với tiếng súng nổ cậu đã
xoay người nhảy lên, lăn người núp vào gầm giường, Andrey bóp cò không
chút nương tay, đạn bay tứ phía, bình hoa đặt đầu giường vỡ tung, lỗ đạn
kéo từ trên tường xuống giường, Lưu Nghiễn hai tay ôm đầu trốn dưới gầm
giường.
Tiếng súng của Andrey vừa dứt, Lưu Nghiễn với tay túm lấy tấm khăn
trải bàn rũ bên cạnh giường nghiến răng giật mạnh, chiếc bàn theo lực kéo
đổ rầm xuống, khăn trải bàn rớt xuống thảm trải sàn, tiếng súng lại nổi lên!
Luồng đạn gần như sượt qua da đầu Lưu Nghiễn, vết đạn mỗi lúc một
nhiều thêm, Andrey chầm chậm áp sát, Lưu Nghiễn giật mạnh khăn khiến
Andrey lảo đảo, mất đi đích ngắm. Cậu nhanh chóng nhào ra khỏi gầm
giường, tung chân đạp văng gã.
Khẩu súng lục bay lên rơi cộp xuống thảm, hai người đồng thời xoay
người, Andrey vươn hai tay chụp, Lưu Nghiễn vung chân đá khẩu súng
văng ra xa hơn. Gã gầm lên giận dữ chuyển hướng vồ tới cậu.
Cậu vớ ngay cái ghế táng thẳng vào đầu Andrey, tiếp theo lại hất ngã
toàn bộ tủ kệ trưng bày, khiến chai rượu, gạt tàn, phù điêu rơi đầy đất,
Andrey phải lùi lại tránh né, Lưu Nghiễn nắm chai Vodka vung lên một
đường vô cùng đẹp mắt, quát: “Quỳ xuống cho tao!”
Dứt lời đã sải tay đập chai rượu vào thái dương của Andrey, chai Vodka
vỡ choang, Andrey toác đầu chảy máu, ngất lăn ra đất.
Lưu Nghiễn vứt nửa chai rượu kia đi, mệt lả thở dồn.
Andrey sao lại yếu xìu thế này? Lưu Nghiễn lấy lại bình tĩnh, thầm nhủ
Nguy hiểm thật.
Phải rồi, nom dáng vẻ thì gã không tiêm thứ kỳ quái gì vào người nên
khác với bọn tay sai, nhưng…
Tại sao gã lại tự nhốt mình ở cái chốn quỷ quái này?