BỒ CÂU CÔ ĐƠN - Trang 541

— Cậu muốn nói với tớ thì phải lại gần nữa chứ. – Gus nói. Call xuống

ngựa, đi đến.

— Tớ không hiểu có cái gì với Deets.

— Tớ mong cậu ấy đừng nảy ý chia tay với chúng ta.

— Chỉ thấy nói là không thích phương bắc.

— Tớ nghe đâu mai ta đến sông Platte. Đám trẻ sẽ vào thị trấn. Để

chúng nó sướng một tí. Có thể là dịp cuối cùng của chúng đấy.

— Tại sao lại cuối cùng?

— Chắc Deets đoán biết một cái gì đó rồi. Một hai tuần nữa chúng ta

có thể bị da đỏ giết chết cả cũng nên.

— Cậu nom cũng không vui hơn Deets.

Vui sao được. Gus biết anh hiện không xa nhà Clara, cái việc đang làm

cho Lorena cực kỳ căng thẳng.

— Anh sẽ làm gì với em? – Cô hỏi. – Để em trong lều khi anh đi gặp

chị ấy?

— Thưa không ạ. Tôi sẽ mang theo và giới thiệu hẳn hoi. Clara

chắc sẽ thích chuyện trò với đàn bà.

— Chị ấy có thể biết em từng làm gì.

— Đúng, chị ấy sẽ biết em là một con người. Em không việc gì phải

tránh mặt ai. Một nửa đàn bà ở cái nước này chắc đã vào đời giống như em
vậy thôi, làm việc ở các quán rượu.

— Chị ấy thì không. Em cá là chị ấy bao giờ cũng sang trọng. Vì thế

anh mới muốn lấy.

— Một phu nhân sẵn sàng cắt tiết em như một da đỏ Comanche đấy. –

Anh cười. – Cái lưỡi gớm lắm. Trước đây búa bổ với anh nhiều phen rồi.

— Em sợ gặp chị ấy.

— Ồ, chị ấy sẽ lịch sự với em. Anh mới là người phải giữ gìn ý tứ.