BỒ CÂU CÔ ĐƠN - Trang 543

— Tại sao ai cũng nghĩ muốn đưa bò lên Montana chứ nhỉ? – Thám

báo Dixon nói, mắt lộ vẻ hỗn hào.

— Tôi nghĩ trên ấy có chỗ tốt cho bò ỉa, – Gus nói.

— Chúng tôi nghe nói trên ấy đồng cỏ rất tốt, – Call thêm.

— Có thể đấy, nhưng đám cao bồi đuổi bò các anh sẽ chẳng sống nổi

để nhìn thấy đâu, – Dixon nói.

— À, tốt, – Gus nói. – Chúng tôi đã bỏ ra hai chục năm trời đánh

Comanche ở bang Texas. Da đỏ ở đây có ngã lăn ra như ở chỗ khác khi ta
cho vào người chúng hai viên đạn không đấy nhỉ?

— Tôi đến đây không phải để tán gẫu, – viên đại úy nói. – Các người

có thấy dấu hiệu gì không?

— Thám báo chúng tôi không thấy gì cả. – Call nói, vẫy tay về Deets.

— Ồ, mọi làm thám báo à, – Dixon nói. – Thảo nào các người lạc là

phải.

— Chúng tôi không lạc, – Call nói, thình lình nổi giận. – Còn người da

đen này dò được ra vết của ông ở ngay giữa than hồng hỏa ngục đấy.

— Và xâu ông lên cái đinh ba mà mang về nữa cơ, nếu như chúng tôi

đòi. – Gus thêm.

— Sao các anh lại cho rằng có thể nói với chúng tôi như thế? – Ông

Đại úy cáu, đỏ mặt lên.

— Ai đòi các ông chế nhạo người thám báo da đen của chúng tôi? –

Gus hỏi. Deets phi ngựa đến, Call hỏi anh có thấy dấu vết da đỏ nào không.

— Không có gì từ đây đến sông, – Deets nói.

—Thôi, ta đi, – Call nói, quay gấp đầu ngựa.

— Chúng tôi cần ngựa. Ngựa chúng tôi kiệt sức rồi. Ở Ogallala có

người bán ngựa, các anh đến đó mua rồi lấy biên lai gửi cho quân đội thanh
toán. – Ông Đại úy nói.