CÁI CHẾT GIỮA THINH KHÔNG - Trang 147

- Này bà Mitchell biết không, tôi có thể đoán biết bà là người

miền nào.

- Tôi người miền Dorset, thưa ngài, cách Bridport không bao xa,

tôi sinh ra tại đó.

- Đúng thế, - Poirot nói. - Một vùng quê đẹp nhất thế giới.
- Dạ phải. London còn kém xa Dorset. Người dân quê tôi đến đó

lập nghiệp từ hơn hai trăm năm trước-tôi là người con của miền
Dorset, là một phần máu huyết trong da thịt tôi.

- Ồ, phải đấy, - Poirot quay về phía anh chàng tiếp viên. - Này

Mitchell tôi cần hỏi thêm việc này.

Chàng ta cau mày nghĩ ngợi.
- Tôi đã khai hết rồi kia mà - thật vậy, thưa ngài.
- Ờ, ờ, - việc này cũng bình thường thôi. Tôi còn thắc mắc mấy

món để lại trên bàn - bàn Madame Giselle đó mà - vứt bừa bãi.

- Ý ông muốn nói là - ngay lúc nhìn ra bà.
- Ờ. Mấy thứ muỗng nĩa - lọ đựng muối - đủ thứ các cái.
Anh chàng nọ lắc đầu.
- Trên bàn không thấy còn một món nào, chỉ trừ mấy tách cà phê.

Tôi không để ý mấy chuyện khác, mà lẽ ra không thì phải lúc đó tôi
đang lo bù đầu. Rồi đến lượt mật thám khám xét trên máy bay thật kỹ.

- À, hiểu rồi, - Poirot nói. - Yên chí. Rồi tôi sẽ nói chuyện với

bạn đồng nghiệp của anh - Davis.

- Hắn phục vụ chuyến bay 8.45 sáng, thưa ngài.
- Chuyện đó có gây cho gã thêm khó khăn?
- Ồ, hay lắm, ngài, hắn còn trẻ. Nếu ngài hỏi tôi, tôi sẽ nói là hắn

thích lắm. Hắn vui mừng vì mọi người lắng nghe sẽ đãi hắn chầu rượu.

- Hắn có vợ chưa? - Poirot hỏi. - Chắc chắn vụ này sẽ làm cho cô

nàng thích thú biết mấy.

- Anh chàng theo tán tỉnh con gái nhà Johnson ở quán bar Crown

& Feathers. - bà Mitchell vừa kể. - Con bé đó nhạy cảm - nó khôn