CÂN BẰNG MONG MANH - Trang 733

ngồi xuống, gõ gõ tay lên mặt bàn máy may, đưa kéo lạch xạch,
quấn sáu cuộn chỉ. Rồi cậu đi ra phòng ngoài.

Hai dì cháu mừng rỡ thấy cậu đã ra. Maneck nháy mắt. “Ghê

thật đấy. Chú ấy nổ tung như một quả Bom Nguyên Tử Divali.”

Om cố nặn ra một tràng cười cụt lủn. “Tớ chẳng biết phải làm

thế nào với ông bác tớ nữa,” cậu tỏ thật, giọng khe khẽ. “Tớ lo
cho bác ấy lắm.”

Lời lẽ của cậu khiến Dina buồn cười, vì nó gợi nhớ những lời

mà Ishvar, người hòa giải, thường nói khi Om tỏ ra thô lỗ, may
vá ẩu tả, hoặc cư xử không phải phép. “Cứ kiên nhẫn,” cô nói.

“Chả hiểu ba trò cưới xin này có cái gì mà khiến con người ta

thành ra điên loạn thế không biết. Cứ động đến chuyện này là
bác ấy rồ dại hết cả lên.”

“Phải, cứ như phát cuồng,” Dina nhăn nhó. “Làm tôi lại nhớ

đến ông anh trai tôi.”

“Cô cứ đợi đấy, để cháu sửa cho ông bác cháu một trận.” Cậu

đi ra ngoài hành lang, ở đó, Ishvar đang ngồi khoanh chân trên
sàn bên cạnh bọc chăn gối.

“Bác điên hay sao mà dám nói năng như thế với người đã đối

tốt với chúng ta nhường ấy?” Om lên giọng quở mắng, tay
khoanh lại trước ngực.

Ishvar ngước lên, miệng nở nụ cười yếu ớt. Ông cũng nghe

thấy trong lời lẽ của thằng cháu thứ thanh âm mà Dina đã phát
hiện ra. Sau cơn giận dữ bộc phát kì quặc của mình, ông cảm
thấy hoang mang, ngu ngốc, và đã sẵn sàng sửa lỗi.

“Bác phải ra xin lỗi cô Dina ngay cho cháu. Nói với cô ấy là bác

đã mất trí rồi, bác không định nói ra những câu thô lỗ như thế.
Bác đi ngay đi. Nói là bác tôn trọng ý kiến của cô ấy, bác đã hiểu

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.