CÁNH CỬA - Trang 207

Dường như “báo thù” là hai chữ quá đỗi xa lạ với Cố Phán Phán.

Du Huy hằn học nói:

– Gã nhà văn đó… Em muốn gã chết không nhắm mắt!

Cố Phán Phán buông ánh mắt về phía xa xăm và nhắc lại hai chữ: “Báo

thù…”

Du Huy nói:

– Đằng nào em cũng đang gánh trên lưng một mạng người, gánh tiếp

mạng nữa cũng có hề gì!

Cố Phán Phán nói:

– Chuyện đó để sau, giờ hãy nghĩ xem phải làm thế nào đã?

Du Huy nhìn quanh quất tứ phía và lên tiếng:

– Chị ơi, đằng kia có một cái cây, ta treo cái xác lên cây đi.

– Để làm gì? – Cố Phán Phán nói.

– Người ta sẽ tưởng cô ta tự sát và sẽ không truy xét nữa. Nếu có thêm

cái ghế thì càng giống… – Du Huy đáp.

Cố Phán Phán bất chợt hỏi:

– Mà em kiểm tra thử xem cô ấy chết thật chưa?

– Nếu chưa chết thật thì cô ta đã nhỏm dậy từ lâu rồi. – Du Huy đáp

lạnh tanh.

Nói rồi cậu cúi xuống rồi gồng sức bồng cái xác lên. Tiểu Nhụy được

dựng ngồi dậy thẳng đơ.