CÁNH CỬA - Trang 366

Chị cả nháy mắt ra vẻ tinh quái:

- Làm gì thì làm đừng có ồn ào quá đấy nhé!

- Không ồn ào không được, vì em không đồng ý. – Tát Nhĩ Hạnh cười

xòa.

- Bốc phét! – Chị cả bĩu môi.

Tát Nhĩ Hạnh chợt nảy ra suy nghĩ gì đó liền hỏi:

- Hôm nay chị có thể đưa Cố Phán Phán về ký túc xá không?

- Cậu muốn cho nó trông thấy bạn gái mới của mình để ghen lên chứ gì?

– Chị cả tỏ vẻ ranh mãnh.

- Đúng là sức quyến rũ của chị nằm ở sự thông minh! – Tát Nhĩ Hạnh

đáp.

- Cứ để đấy cho chị! – Chị cả tự tin trả lời.

- Đa tạ, đa tạ! – Tát Nhĩ Hạnh nói.

Chị cả đi tiếp, được dăm bước thì dừng lại, ngoảnh đầu nhìn Tát Nhĩ

Hạnh. Anh cũng đang ngẩn người nhìn theo chị. Chị nói:

- Có một chuyện này chị mãi mà không hiểu…

- Chuyện gì thế? – Tát Nhĩ Hạnh hỏi.

- Cậu vừa đẹp trai, gia cảnh đàng hoàng, tại sao lại phải dành nhiều tâm

tư cho Cố Phán Phán? Cô ấy… có sánh được với Tiểu Nhụy không? – Chị
cả hỏi.

- Trong mắt mọi người cô ấy có như thế nào thì đối với em vẫn là người

quan trọng nhất. – Tát Nhĩ Hạnh cười xòa.