CAO THỦ KIẾM TIỀN - Trang 350

- Xin lỗi, xin lỗi, để tôi mua đền cho cô.

Tần Nhược Lan nghiến răng:

- Có phải nhập khẩu từ Nhật Bản không?

- Hả? Làm sao cô biết ...

Chuyện gì thế này, Trương Thắng thấy đầu óc lẫn lộn:

- Không, không phải nhập khẩu từ Nhật Bản, ý tôi là ... A, hôm qua cô

nghe trộm.

- Anh là cái thứ gì mà tôi nghe trộm.

- Nhược Lan, có chuyện gì thế?

Y tá trưởng đi qua, thấy trong phòng ồn ào liền dừng chân lại hỏi:

- À, không có gì đâu ạ.

Tần Nhược Lan quay lại, trở mặt thần công luyện tới xuất sắc, cười đến

là ngọt:

- Y tá trưởng, chị cứ làm việc đi, em đang an bài người bệnh lát nữa đi

khám.

- Ừ, không có gì thì chị đi.

Y tá trưởng bán tín bán nghi rời đi:

Tần Nhược Lan trở lại phòng, vẫn nụ cười vui vẻ vô hại đó:

- Lưu manh, có phải anh thích tôi không?

- Hả? ... Tôi, không, không có.