- Thì ai không biết như rứa nhưng dù sao cũng là Quan Lớn trong
Huyện.
Duyên cười đáp:
- Dạ chính anh Huyện bảo con gọi rứa.
Duyên lấy chiếc va ly ra mở lấy ra một gói mè sững bánh ngọt và
nhiều quà do Cụ Bà mẹ chồng cho nàng đưa về biếu cha mẹ.
Bà Cai sung sướng đặt ra khai rồi chia cho lối xóm và bà con.
Hàng xóm và Lý Hương trong làng nghe tin Duyên về quê chạy lại
để mừng. Dân trong làng biết Duyên lấy con trai Cụ Thượng nên
đều gọi nàng là mợ Ấm.
Duyên nhìn quanh không thấy Hải đến, nàng bèn hỏi đứa em gái:
- Sao không thấy anh Hải đến chơi Mỹ?
Mỹ, cô em gái của Duyên, trông chẳng khác chị, cười tươi đáp:
- Hôm qua, anh Hải vừa đến đây chơi, có lẽ hôm nay anh ấy ra
đồng đắp bờ tát nước ruộng mạ.
Mỹ gật đầu đáp:
- Anh Hải ra đồng đắp bờ tát nước về, thế nào anh Hải cũng đến
đây. Từ ngày chị đi lấy chồng, anh Hải thường đến nhà ta chơi, mấy
mẫu ruộng chú vừa tậu cũng nhờ anh Hải trong coi cầy bừa.
Duyên khẽ thở dài. Nàng nghĩ đến Hải, chàng trai đã cùng với
nàng hứa hẹn kết hôn. Duyên nhớ một đêm trăng, Duyên và Hải đi
tát ruộng về. Hễ vào mùa hạn hán, mạ vừa cấy thiếu nước bị vàng
mà ruộng thì cao muốn tát nước phải be bờ, tát bậc từ dưới rảnh sâu
rồi tát giây chuyền lên đến ruộng mình thật là vất vả. Tất cả đêm mới
được vài sào ruộng có nước cho lúa xanh tốt rồi còn phải gánh phân
ra vải.
Vào đầu tháng hai, lúa cấy được một tháng thì hết nước, bà Cai
phải nhờ người tát nước vào ruộng. Hải đến làm giúp bà Cai. Trời
sáng trăng, Hải và Duyên đứng tát nước. Hai người vừa tát vừa nói
chuyện quên cả mệt nhọc. Mỗi lần mõi, hai người gác gầu lên nghỉ
ngồi bên nhau, dưới ánh trăng Duyên ngồi sát bên Hải. Hải e lệ rung
sợ cầm tay Duyên. Cả hai đều không nói với nhau câu nào nhưng
hình như họ đã thông cảm với nhau. Họ hẹn nhau ngày ăn hỏi, rồi