CHÂN NGẮN SAO PHẢI XOẮN - Trang 34

thoáng tức giận đó, tôi vẫn không thể quên chiếc khăn yêu quý của mình,
thế là đành nhịn nhục vậy. Tôi vẫn cố gắng thân thiện.

- Thôi mà, giúp tôi lần này đi mà, chỉ một lần này thôi.

- Giúp cô thì tôi được gì ?

Đồ xấu xa, giúp người đẹp một tí mà cũng đòi kể công. Tôi nghĩ ngợi.

- Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ mời anh ăn chè.

- Ngay trong tối nay nhé ? Nếu không cô tự trèo lên cây mà lấy.

Ối trời, mẹ ơi là mẹ. Sao hồi trước mẹ không cho con ở rừng, ở núi để

con còn học trèo cây nên giờ phải nhục thế này.

- Ok. Vài cốc chè đáng bao nhiêu ! Đi thôi…

Tôi vội vã bước ra, anh ta kéo tay tôi lại, đặt vào tay tôi chiếc khăn.

- Khỏi đi ! Đây rồi.

Tôi ngạc nhiên nhìn chiếc khăn, và nhìn anh ta.

- Anh lấy nó từ bao giờ hả ?

- Trong lúc chờ cô xuống, tôi chẳng có việc gì làm nên đứng rung cây,

rung được một lúc thì nó tự rơi xuống.

- Dễ dàng thế sao ? Biết thế tôi chẳng nhờ anh, mất công năn nỉ gãy cả

lưỡi.

- Cô tưởng rung được cây mà dễ à ? Cũng phải có kĩ năng cả đấy. Giờ

thì sao ? Chè chứ !

- Chè cái con khỉ.