CHÂN NGẮN SAO PHẢI XOẮN - Trang 49

- Mặc xác tôi…

- Ờ, thì đương nhiên, tôi mặc xác cô. Chẳng lẽ tôi lại phải đi theo cô

nhặt xác à ? Ai trả lương cho tôi đâu .

Tôi tức đến mức nghĩ mình có thể hộc cả máu mồm ngay được. Hoành

Tá Tràng, nếu có cơ hội, tôi sẽ thuê hàng trăm à không, hàng nghìn đứa xã
hội đen đến tẩn cho hắn một trận. Đáng tiếc, cơ hội là thứ quá xa xỉ với tôi
lúc này. Chẳng lẽ tôi chịu thua, tôi thả cái xe xuống chống nạnh.

- Biến ! Trước khi chị đây nổi điên !

- Lịch sự ghê nhỉ ? Tôi giúp cô toát cả mồ hôi thế mà cô dám ăn nói

thế à ? Cô không những đanh đá cá cày mà còn vong ơn bội nghĩa nữa.

Ừ, đanh đá cá cày thì tôi nhận, vì vốn dĩ tôi sinh ra đã thế. Nhưng

vong ơn bội nghĩa thì không bao giờ, ơ mà thực ra… thì hình như tôi đang
vong ơn thật. Tóm lại là kiểu gì tôi cũng phải nhún lại để đỡ mang tiếng.

- Thôi được rồi, cảm ơn vì đã giúp !

- Tốt. Cô lúc nào cũng thích bị ném đá mới tỏ ra biết điều. Coi như lần

này tôi không truy cứu nữa. Tôi cho cô nợ !

Cái gì, lại còn thế nữa, anh ta dám coi tôi như một tên tội phạm à ? Tôi

chu môi lên định cãi thì anh ta ngăn lại.

- 9 giờ rồi đấy ! Cô định nghỉ làm để đi chơi với tôi à ?

Trời đất ( Cái thói quen kêu trời không bao giờ tôi bỏ được) tôi rút

điện thoại ra, đúng 9 giờ 2 phút, thế là tôi muộn giờ làm tận 1 tiếng 2 phút
rồi. Tôi chẳng có thời gian mà cãi cọ với Hoành Tá Tràng nữa, tôi leo tót
lên xe, phi đến công ty như tên bắn.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.