“Cậu ta… là người nổi tiếng trong trường tôi.” Khuất Vân nói.
“Chuyện này lần trước anh đã nói rồi.” Du nhiên nhắc nhở.
“Vậy chứng tỏ, đây là toàn bộ ấn tượng của tôi về cậu ta.” Khuất Vân
nói.
“Hai người học cùng đại học mà chưa bao giờ gặp nhau sao?” Du Nhiên
nói: “Theo em nghĩ, lúc đó anh hẳn cũng rất nổi bật.”
“Trước đây còn như vậy, giờ đã hoàn toàn là người bình thường rồi.”
Khuất Vân nói.
“Sao có thể? Bây giờ anh vẫn rất tuấn tú nha.” Du Nhiên an ủi.
Khuất Vân nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Du nhiên, nói: “Nhưng…có một cô
bạn gái như em đã hạ thấp toàn bộ giá trị bản thân tôi.”
“Chết đi, đi chết ngay cho em!” Du Nhiên nói xong lại định quay vào ổ
chăn một lần nữa, trùm kín đầu, không muốn gặp lại gã đàn ông chết tiệt
này nữa.
Khuất Vân cũng không vội, chỉ chậm rãi nói: “Vừa rồi em quên hỏi tôi
một việc… Rốt cuộc tôi tới đây làm gì?”
“Anh tới đây làm gì?” Du Nhiên hỏi, giọng nói vì cách một lớp chăn mà
vang vang, giống như đang giận dỗi.
Hỏi xong, một lúc lâu Khuất Vân vẫn chưa lên tiếng, Du Nhiên cũng
không muốn mất mặt nên không hỏi lại, nhưng chưa được bao lâu, cô
không nhịn nổi nữa.
Bởi vì một hương thơm ngào ngạt luồn qua chăn, trực tiếp bay vào lỗ
mũi Du Nhiên.