“Ý anh là.” Du Nhiên nâng hàng lông mi lên, mang theo chút châm
chọc đầy thiện ý: “Anh còn có thể tệ hại hơn bây giờ?”
“Có thể nói như vậy.” Khuất Vân gật đầu.
“Vậy…” Bàn tay Du Nhiên không an phận mà đùa nghịch tóc sau gáy
anh: “Nếu như vậy… Em sẽ cùng anh hư hỏng, như vậy, chúng ta lại xứng
đôi.”
Khuất Vân nhìn cô, làn nước vừa sâu vừa tĩnh lặng trong mắt giống như
tan ra.
“Thật ra, em còn không biết vì sao lại thích anh, thậm chí em còn không
biết em đã thích anh từ lúc nào nữa.” Du Nhiên thẳng thắn.
“Chẳng lẽ không phải lúc tôi cởi quần áo kia à?” Nụ cười của Khuất
Vân vừa đẹp vừa bỡn cợt.
“Có thể là lúc đó, cũng có thể không phải.” Du Nhiên lắc đầu: “Có thể
trước đó em đã thích anh rồi, cũng có thể sau đó mới thích.”
“Em là người quản lý tình cảm hỗn loạn nhất mà tôi từng biết.” Khuất
Vân đánh giá.
“Nhưng tình cảm chính là thứ hỗn loạn như vậy.” Du Nhiên nói.
“Đừng có suy bụng ta ra bụng người.” Khuất Vân cảnh cáo: “Sau này
không được bày trò như vậy nữa, dùng thời gian làm việc cần làm, ghi danh
thi cấp sáu đi.”
“Không phải nhà trường chỉ yêu cầu cấp bốn thôi sao?” Du Nhiên là
loại người hở ra một cái là lười, nhưng nói đến đây, cô nàng bỗng nghĩ tới
một điều kiện: “Nếu em có thể qua được cấp sáu, anh có thể đồng ý với em
một việc không?”