CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 176

“Anh… thật sự dám sao?”

“Sao? Em không dám à?”

“Đương nhiên là em dám.”

Nhưng đoạn đối thoại không rõ ràng lại khiến tài xế đổ mồ hôi lạnh, rất

sợ gặp phải đôi tình nhân giết người cướp xe. Vì vậy, tài xế càng nhấn ga
nhanh hơn, vượt qua ba cái đèn đỏ, dùng thời gian ngắn hơn bình thường
một nửa, đưa bọn họ về đến nhà.

Đứng trước cửa tiểu khu, Du Nhiên ngẩng đầu nhìn cửa sổ nhà mình,

nuốt nước bọt, hỏi lần thứ ba: “Anh… thật sự dám sao?”

Câu trả lời của Khuất Vân không đổi: “Sao? Em không dám à?”

Lần này, Du Nhiên quả thật không dám: “Em tin anh thật lòng, được rồi,

mời anh đi, chúng ta núi xanh nước biếc, một tuần sau gặp lại.”

Nói xong, Du Nhiên giật lấy hành lý, nhưng Khuất Vân kéo lại: “Hiện

giờ đến lượt tôi hoài nghi tấm chân tình của em.”

“Anh… thật sự muốn vào?” Du Nhiên bắt đầu bồn chồn trong lòng, tim

đập thình thịch.

“Xem ra, dường như em không muốn?” Khuất Vân lý giải vẻ mặt Du

Nhiên.

“Đương nhiên… không phải.” Du Nhiên nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Vậy đi thôi.” Khuất Vân nhấc hành lý lên, sải bước vào tiểu khu.

Du Nhiên biết, cô sẽ chẳng bao giờ đấu lại được Khuất Vân, vì vậy cô

chịu thua: “Nếu bây giờ anh lên, dao làm bếp nhà em sẽ nhuốm máu,