Nghe thấy đoạn đối thoại giữa Du Nhiên và bố mẹ, Cổ Thừa Viễn tự
nhận việc tài xế, đưa Du Nhiên về trường.
Du Nhiên nghe vậy, đương nhiên tìm đủ mọi cách để từ chối, nhưng
Bạch Linh và Lý Minh Vũ muốn hai anh em bọn họ có nhiều thời gian tiếp
xúc nên hết lời khuyên bảo.
Ý chí Du Nhiên vững như thạch bàn, nói gì cũng không chịu.
Đáng tiếc, Cổ Thừa Viễn luôn có khả năng cắt cụt móng vuốt của cô,
anh ta mỉm cười nhìn Du Nhiên, nói: “Nếu đi ô tô, chỉ một tiếng là có thể
về đến trường học, còn có thể tránh được phiền phức khi chờ xe, tắc
đường… Du Nhiên, vì sao em lại chống cự như thể sợ anh ăn thịt em vậy?”
Du Nhiên nghĩ, lời này của Cổ Thừa Viễn nói quá rõ ràng, cô sợ bị bố
mẹ phát hiện ra cái gì, vội vàng nói đùa: “Em béo như thế, anh nuốt trôi
được chắc?”
“Đâu có, béo gầy vừa phải mà.” Cổ Thừa Viễn nói: “Du Nhiên, đừng từ
chối nữa, nếu không anh nói ra chuyện gì em không muốn người khác nghe
thấy thì cũng không tốt đâu.”
Giọng nói của Cổ Thừa Viễn giống như lơ đãng, nhưng vào tai của
những người hiểu được, sức uy hiếp không khác gì vòi rồng.
Chuyện không muốn bị người khác biết, chính là quá khứ của bọn họ,
cũng chính là quá khứ mà Du Nhiên không muốn nhắc đến.
Đây là điểm yếu của Du Nhiên, Cổ Thừa Viễn biết rất rõ, anh ta siết
chặt cô trong lòng bàn tay.
Du Nhiên không dám không đồng ý, cô sợ Cổ Thừa Viễn nói gì đó hơn
thế.