CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 226

Trong trạng thái ngơ ngẩn như vậy, Du Nhiên tham gia vào cuộc thi đại

học, thành tích nát bét, ngay cả trung cấp nghề cũng không đỗ.

Du Nhiên biết, đây chính là điều Cổ Thừa Viễn muốn thấy, vì vậy, anh

ta mới ngả bài với cô ngay trước kỳ thi đại học.

Mấy tháng này, là khoảng thời gian đau khổ nhất trong cuộc đời Du

Nhiên, thi vào đại học không thành, Cổ Thừa Viễn trả thù, đều đủ để hủy
diệt cô.

Đoạn ngày này, thậm chí Du Nhiên đã nghĩ tới cái chết.

Định dùng một con dao để kết thúc sinh mệnh của mình.

Một ngày thứ Năm cô đã ra quyết định này, thời gian thực hiện là tối

Chủ Nhật.

Nhưng cuối cùng, Du Nhiên không thành công, bởi vì tối thứ Năm và

tối thứ Sáu mất ngủ, tối Chủ Nhật cô không cẩn thận ngủ quên.

Sau khi tỉnh lại, phát hiện con dao để tự sát kia đã không thấy đâu nữa,

Du Nhiên tìm kiếm xung quanh, cuối cùng phát hiện ra bố cô đang dùng nó
để gọt hoa quả trong phòng bếp.

Thấy cô tới, Lý Minh Vũ đưa đĩa hoa quả cho cô, nói: “Du Nhiên, con

dao gọt hoa quả con mua thật sắc… Con xem con gầy đến mức nào rồi, aiz,
không phải chỉ là thi trượt thôi sao? Cùng lắm thì bố mẹ già nuôi con cả
đời, đâu có sao? Nào nào, ăn cam đi, nhìn con xem, nếu không ăn sẽ hỏng
người mất.”

Nhìn thấy vở kịch này, Du Nhiên bỗng nhiên muốn cười.

Đúng vậy, cùng lắm thì thế thôi.

Không phải chỉ bị tổn thương thôi sao? Cần gì phải đòi sống đòi chết?