Đây là… lệnh đuổi khách phải không, Du Nhiên lấy lại tinh thần, không
nói một câu, trực tiếp bỏ đi.
Trong phòng, Khuất Vân vẫn nhìn ly rượu.
Ba phút sau, tiếng mở khóa vang lên, cửa mở, Du Nhiên xuất hiện trước
cửa lần thứ hai.
“Xin lỗi, quên không sập cửa.”
Nói xong, Du Nhiên đóng cửa thật mạnh, “rầm” một tiếng, khiến ly
rượu trên bàn vốn tĩnh lặng cũng phải thoáng rung lên.
Sập cửa xong, Du Nhiên bỏ đi một mạch.
Từ ngày đó, Du Nhiên không liên lạc với Khuất Vân nữa.
Chủ yếu là vì quá mất mặt, tuy từ giây đầu tiên sau khi bất ngờ thốt ra
câu “hai chúng ta hẹn hò đi” kia, Du Nhiên đã chuẩn bị để trường kỳ kháng
chiến, nhưng lần này Khuất Vân quả thật quá đáng.
Thân là bạn gái của anh, lại ngay cả tư cách quan tâm đến sinh nhật anh
cũng không có, nghĩ tới lại khiến Du Nhiên muốn băm vằm Khuất Vân ra
thành cám.
Lần này, nhất định không thể đầu hàng trước, Du Nhiên nói với chính
mình.
Vì vậy, cô lợi dụng cuộc thi cuối kỳ này, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi sẽ
tới phòng tự học, đặt toàn bộ tâm trí vào bài vở, tạm thời quên đi Khuất
Vân.
Cái tính cách thối hoắc, không tức không được của Khuất Vân kia, sau
lần cãi vã đó, thằng nhãi này căn bản không gọi điện tới, chọc giận Du
Nhiên mua thẻ điện thoại mới, hai giờ mỗi đêm nháy máy quấy rầy anh.