Cánh mũi của anh vì hơi thở khác hẳn với ngày thường mà khẽ mấp
máy, hơi thở ra, phả vào da thịt Du Nhiên giống như thiêu đốt.
Dục vọng, giống như một đốm lửa tàn trong đám rơm khô, lan ra giữa
hai người bằng một tốc độ khó tin.
Du Nhiên nghĩ, ngày mười tám tháng Một lạnh giá thế này mà nơi nơi
chỗ nào cũng cháy, trong phòng, trên người Khuất Vân, và cả trong cơ thể
cô.
Khuất Vân cúi đầu, sợi tóc rủ xuống, anh không đeo đôi kính mắt kia, vì
vậy, đôi mắt vừa thanh nhã vừa thâm thúy kia thản nhiên tỏa ra ánh sáng
xinh đẹp, quyến rũ, giống như một chiếc còng tay lấp lánh sắc màu, khóa
chặt lấy Du Nhiên.
Du Nhiên vốn nên đẩy anh ra, nhưng cô không có khả năng làm vậy.
Rất nhiều khi, con người không thể điều khiển được mọi chuyện.
Mùi rượu trên người Khuất Vân khiến Du Nhiên choáng váng, khiến
đầu óc cô quay cuồng, trong giây phút đó, cô quên hết tất cả những chuyện
không muốn, quên hết mục đích của mình, thậm chí, cô quên cả chính mình
là ai.
Du Nhiên chỉ hỏi một câu: “Anh muốn em?”
Khuất Vân gật đầu, những sợi tóc lay động.
“Vì sao lại muốn em?” Du Nhiên lại hỏi.
Ánh mắt Khuất Vân, trong suốt, hoàn toàn trong suốt, bóng Du Nhiên
trong đó rõ đến mức không thể rõ hơn được nữa.
Chỉ có sự tinh khiết tối cao, hoặc bóng tối sâu thẳm nhất mới có thể làm
được chuyện như vậy.