CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 331

Du Nhiên vốn có ý định nhìn dáng vẻ bị ham muốn dày vò của Khuất

Vân, nhưng hiện giờ xem ra mọi việc có vẻ lệch so với dự kiến của cô một
góc nhất định – Khuất Vân không dừng lại, mà còn tiếp tục.

Bàn tay tinh tế như ngọc kia của anh di chuyển trên tấm lưng trần mịn

màng của Du Nhiên, giống như trên đó là bàn cờ, còn anh, là một người
chơi đã tính toán trước, nắm chắc phần thắng trong tay.

Lưng của Du Nhiên rất đẹp, không có bất cứ vết sẹo nào, trắng nõn, trơn

mịn, đường cong lượn vào thắt lưng nhỏ gọn của cô, tạo thành một độ cung
gợi cảm.

Bàn tay Khuất Vân dán chặt vào làn da cô, Du Nhiên cảm giác trên lưng

mình giống như được trải một tầng cánh hoa mềm mại.

Môi Khuất Vân cũng không nhàn rỗi, anh hôn cô.

Một nụ hôn thật triền miên, mang theo sự dịu dàng, quyến luyến, lại

thoáng chút nóng bỏng của tình cảm mãnh liệt, trao đổi với nhau qua từng
điểm tiếp xúc nhỏ nhất trên thân thể hai người.

Du Nhiên chậm rãi nhắm hai mắt lại, vừa hưởng thụ nụ hôn này, vừa

suy nghĩ rốt cuộc mùi thơm ngát tỏa ra khi Khuất Vân thở một hơi trêu
chọc là món đồ ăn gì lưu lại.

Nhưng chưa đợi cô nghĩ ra, đôi mắt Du Nhiên đột nhiên mở lớn như

chuông đồng.

Bởi vì cô cảm giác được, bàn tay Khuất Vân đã luồn vào từ mép quần

Jeans của cô.

Quần Jeans bó sát, bàn tay Khuất Vân luồn vào lập tức dính chặt vào

mông Du Nhiên, nhẹ nhàng xoa nắn, từng động tác đều là sự quyến rũ rất
rõ ràng.