“Khuất Vân vì trả thù anh mới qua lại với em, người như vậy, cũng có
khác gì anh, không phải sao?” Cổ Thừa Viễn nói.
“Anh vẫn biết tự lượng sức mình đấy.” Du Nhiên nói mỉa mai.
“Nếu đã vậy, hãy quên hắn đi.” Cổ Thừa Viễn bỗng kéo cánh tay Du
nhiên, dùng sức xoay cô lại.
Tua rua trên giày Du Nhiên vì động tác này mà quay một vòng.
Cô quay đầu lại, liếc mắt nhìn thấy vết thương trên mặt Cổ Thừa Viễn.
Gió lạnh khiến máu đông lại, không chảy máu nữa, nhưng vết thương
sưng đỏ không nhẹ, nhìn qua có vẻ dọa người.
“Quên hắn đi, đừng nghĩ đến hắn nữa.” Cổ Thừa Viễn nói với cô, anh ta
dùng sức cầm tay Du Nhiên, giống như muốn ép một thứ nào đó, một
người nào đó trong cơ thể cô ra ngoài.
“Tôi sẽ không quên.” Lời nói của Du Nhiên bay tới cùng gió lạnh: “Tôi
sẽ không quên anh ta, giống như sẽ không quên anh, giống như sẽ không
quên tất cả những người đã tổn thương tôi. Tôi sẽ không quên, sẽ nhớ kỹ,
tôi sẽ học cách để thông minh hơn, sẽ luôn luôn nhớ kỹ bài học các người
đã dành cho tôi, sẽ ép mình phải thông minh hơn. Tôi còn trẻ, cuộc đời tôi
còn rất dài, thất bại hai lần không có gì đáng nói. Tôi sẽ không để những
người như các anh tiếp tục đến làm ô uế cuộc sống của tôi, tôi sẽ vui vẻ, sẽ
tìm được tình yêu chân chính của tôi, một người yêu con người thật của tôi.
Anh yêu tâm, tôi sẽ không quên, thế nhưng tôi sẽ làm những chuyện còn
tuyệt tình hơn cả chuyện quên các người.”
“Còn bây giờ.” Đôi mắt Du Nhiên giống như một tảng băng dưới cơn
gió lạnh, nhìn có vẻ lấp lánh trong suốt, nhưng nhiệt độ lại làm người ta
rùng mình: “Tôi phải về nhà, còn anh, cũng tới bệnh viện xử lý vết thương