Nửa tiếng sau, Du Nhiên miễn cưỡng hài lòng với hình tượng của mình,
kiểm tra hết trên dưới một lượt rồi mới xuống lầu, chuẩn bị đối mặt với
Khuất Vân.
Lần cuối cùng lấy một cái gương nhỏ ra soi màu sắc trên môi, Du Nhiên
đi ra ngoài, thế nhưng giây đầu tiên khi nhìn thấy Khuất Vân đứng ở xa xa,
nước mắt của cô, bỗng nhiên tuôn rơi.
Cô chưa bao giờ ngờ được hành động này.
Du Nhiên cho rằng, cô có thể dùng một tư thế rất tự nhiên đứng trước
mặt Khuất Vân, đút tay vào túi quần, bình tĩnh hỏi: “Chuyện gì? Không
phải chúng ta đã chia tay rồi sao? Anh còn tới đây làm gì? Có biết chữ
phiền viết thế nào không?”
Nhưng chỉ cần nhìn bóng dáng anh đứng phía xa, nước mắt Du Nhiên
đã rơi xuống, không cách nào ngừng được.
Cô vội vàng bỏ chạy, chạy về nhà.
Soi gương, phát hiện đường kẻ mắt đen sì, rất bẩn.
Du Nhiên lấy bút kẻ mắt ra, kẻ lại lần nữa, thế nhưng vô ích, bởi vì
nước mắt vẫn rơi, cả viền mắt và lông mi đều rất trơn, không thể vẽ được.
Kẻ hết lần này đến lần khác, đều không có kết quả, giống như vô số cố
gắng của cô đối với Khuất Vân, đến cuối cùng, thì ra đều là phí công vô
ích.
Du Nhiên không nhịn được nữa, ném mạnh cây bút kẻ mắt đi, dựa vào
gương, khóc lớn.
Cô dùng sức mà khóc, khóc ra tất cả uất ức trong lòng, tất cả nỗi đau, tất
cả không cam lòng, và tất cả tuyệt vọng.