Để quần không bị cởi ra, Khuất Vân đành phải dùng bàn tay đang ôm
Du Nhiên tới cứu nguy cho dây lưng, cũng rất nhanh thắt lại cẩn thận.
Chỉ như vậy, Du Nhiên đã thoát khỏi vuốt sói của anh.
“Không được hôn tôi nữa, tôi sẽ tìm được người đàn ông xứng đáng với
nụ hôn của tôi.” Du Nhiên giơ tay lên lau đi cảm giác ướt át trên môi.
Khuất Vân lại cầm cổ tay Du Nhiên, trầm giọng chậm rãi nói rằng: “Tôi
đã che giấu em rất nhiều chuyện, nhưng có một câu tôi không nói dối em:
tôi đã, yêu em.”
“Thế thì sao?” Du Nhiên hỏi lại: “Tôi nên quỳ xuống cảm ơn, hay là
nên mừng đến mức nhảy cẫng lên?! Anh nói một câu anh yêu tôi, tôi sẽ tha
thứ tất cả cho anh sao?”
“Tôi không có ý đó.” Khuất Vân hạ tầm mắt.
“Khuất Vân, tôi không biết nên nói thế nào với anh nữa.” Du Nhiên thở
sâu, cố gắng làm tâm trạng bình tĩnh lại: “Cho tới nay, tôi luôn cho rằng,
chỉ cần anh yêu tôi, không, cho dù chỉ cần anh thích tôi, tôi có thể quên đi
tất cả. Đó là bởi vì tôi tự cho rằng bên cạnh anh không có người con gái
nào khác, tôi ngây thơ cho rằng trong trời đất này chỉ có hai người chúng
ta, chỉ cần tôi cố gắng, chuyện gì cũng có thể làm được. Nhưng tôi sai rồi,
anh sao có thể không có người khác chứ? Hơn nữa, còn là một người con
gái tôi vĩnh viễn không bằng…”
“Là vì Đường Ung Tử sao? Tôi và cô ấy đã không còn gì nữa.” Khuất
Vân giải thích.
“Không chỉ vì cô ta.” Du Nhiên cúi đầu, nhìn giày vải trên chân mình:
“Không chỉ vì cô ta.”