Sau đó, giống như sợ Du Nhiên chết chưa đủ nhanh, cô ta còn bỏ thêm
một câu: “Trước đó Khuất Vân đã nói với tôi chuyện anh ấy và cô chia
tay… Cảm ơn cô đã để anh ấy đi.”
Nghe vậy, trái tim Du Nhiên giống như bị đâm cho một cái.
“Khuất Vân vẫn cảm thấy có chút thiệt thòi cho cô, vì vậy anh ấy tuyệt
đối sẽ không đề nghị chia tay, giờ cô đã đề nghị trước thì cũng tốt.” Đôi
môi Đường Ung Tử căng mọng, cô ta liếc mắt nhìn Du Nhiên, nhẹ giọng
nói: “Nếu tôi hẹn hò với Khuất Vân, cô có để ý không? Ý tôi là, tôi và
Khuất Vân, mới xứng đôi, không phải sao?”
“Đương nhiên sẽ không.” Du Nhiên nhún vai: “Dù sao, thứ tôi ném đi
lại bị cô nhặt lên coi như bảo bối, tôi cũng không tiện nói gì.”
Võ mồm của Đường Ung Tử cũng không tệ, nói lại ngay: “Khi đó,
không phải cô cũng nhặt lấy Khuất Vân tôi đã bỏ đi đấy sao?”
“Chuyện đó không giống đâu.” Du Nhiên khoát tay: “Tiểu thư cô thân
thể yếu ớt, vì vậy tới tay tôi, Khuất Vân coi như còn mới tinh, nhưng trước
đó vài ngày, đã bị loại con gái như lang như sói tôi đây dùng rồi, Khuất
Vân nhà cô có lẽ đã bị mài mòn nhiều lắm, sau này cô dùng có lẽ sẽ không
thoải mái đâu.”
Nói xong, không đợi Đường Ung Tử lên tiếng, Du Nhiên từ trong số
tiền học bổng rút ra một tờ in hình ông nội Mao, nhét vào túi áo Đường
Ung Tử, thản nhiên nói: “Coi như phí hao mòn của Khuất Vân đi, không
cần thối lại, ngài chậm dùng nhé.”
Sau đó, Du Nhiên xoay người, giẫm lên tuyết bỏ đi.
Sau khi trở lại phòng ngủ, Du Nhiên kéo màn giường lại, nằm ngửa mặt
nhìn lên.