Chui vào ổ chăn, ngủ thêm nửa tiếng, Du Nhiên mới sống lại một lần
nữa.
Thử mở mắt, cô phát hiện mình đang nằm một mình trong phòng ngủ.
Nhìn đồng hồ, gần mười một giờ năm mươi, nói cách khác… Cô trốn
học rồi!!!
Du Nhiên nhìn về phía thời khóa biểu dán sau cánh cửa, buổi sáng hôm
nay lại là bốn tiết học của Diệt Tuyệt sư thái nổi danh trong trường, học kỳ
trước có bạn học chỉ đến muộn một lần, bị bà ta nhớ mặt, cuối kỳ không
cho qua, lần này cô trắng trợn trốn bốn tiết, tuyệt đối sẽ bị róc xương!!!
Đang kêu rên, bạn cùng phòng tan học trở về, nhìn thấy cô, câu nói đầu
tiên là: “Du Nhiên, bệnh của cậu đã đỡ chưa?”
Câu nói thứ hai là: “Bị ốm vì sao lại không nói cho bọn tớ một tiếng? ’
Câu nói thứ ba là: “Tới đây, tới đây, tớ giúp cậu mua cháo đậu đỏ rồi,
uống luôn đi cho nóng.”
Du Nhiên ngẩn người nhìn cặp lồng, uống một ngụm cháo nóng hầm
hập, vô thức nuốt xuống rồi mới hỏi: “Bị ốm?”
“Đúng vậy, bọn tớ còn lo lắng cậu cả đêm qua không về, kết quả là sáng
nay thầy Khuất đưa giấy xin phép nghỉ của cậu cho Diệt Tuyệt bọn tớ mới
biết cậu bị viêm ruột cấp tính, cả đêm qua ở bệnh viện truyền dịch.”
“Các cậu nói, tối qua tớ cả đêm không về?” Du Nhiên hỏi.
“Bệnh đến ngu người rồi à, cậu ở bệnh viện, sao về được? Sáng nay khi
bọn tớ đi học vẫn không nhìn thấy cậu, có lẽ thầy Khuất đưa cậu về, thầy
ấy thật có trách nhiệm.”
Khuất… Vân.