CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 425

xuống một loạt nhạc ầm ầm, quyết định khi quét dọn sẽ nghe, có chết cũng
không nghe Khuất Vân nói gì nữa, khiến anh ta mất mặt, bỏ đi cho sớm.

Thế nhưng khi mở cửa phòng lưu trữ ra, Du Nhiên ngẩn người một

phút, sau đó, cô bắt đầu hối hận mình đã không mang đến một con dao
phay – góc Đông Nam phòng lưu trữ mới được cô quét dọn sạch sẽ ngày
hôm qua lại chồng chất một đống bụi bặm và đồ đạc.

Hôm nay, Khuất Vân không tới.

Buổi tối, Du Nhiên ngồi trên sân tennis trong trường uống bia với Tiểu

Tân.

“Tôi muốn giết anh ta.” Du Nhiên tối sầm mặt nói: “Nhưng tôi không

thể làm như vậy, tôi không thể vào tù vì một người như vậy, vì thế, phương
pháp duy nhất là…”

Du Nhiên lấy dao gọt hoa quả trong người ra đặt vào tay Tiểu Tân: “Cậu

đi giết anh ta giúp tôi.”

Tiểu Tân yên lặng liếc mắt nhìn cô, cúi đầu, rồi lại tiếp tục uống bia của

mình.

“Yên tâm, tôi sẽ tới trại giam thăm cậu, còn có thể mua cho cậu dầu bôi

trơn loại đắt nhất.” Du Nhiên cảm thấy mình như vậy là rất có tình nghĩa.

“Dầu… bôi trơn?” Tiểu Tân chậm chạp nhướng mắt lên, yêu cầu một

lời giải thích.

“Dáng vẻ như cậu thế này hẳn sẽ rất được mấy bậc đàn anh trong tù

hoan nghênh… Bé trai và đại ca xã hội đen, cường công cường thụ, đề tài
đam mỹ thật là tốt.” Du Nhiên chìm đắm trong thế giới của riêng mình.