“Vậy anh cho rằng hành động của anh hiện giờ là thực hiện lời hứa
sao?” Du Nhiên hỏi.
“Tôi đã đồng ý chia tay.” Khuất Vân nói.
Không sai, Du Nhiên gật đầu.
“Tôi cũng không quấn quýt lấy em, bắt em quay lại với tôi nữa.” Khuất
Vân nói.
Đúng là thế, Du Nhiên gật đầu.
“Vậy, tôi vẫn coi như đã thực hiện lời hứa đấy chứ.” Khuất Vân nói.
Đúng nha, Du Nhiên gật đầu… Ba giây sau, lại lập tức lắc đầu như
trống bỏi.
Lý Du Nhiên, dung lượng não nhà mi còn không bằng một con chuột
ngu ngốc, suýt nữa đã bị Khuất Vân dắt mũi.
Du Nhiên lấy lại tinh thần, bật người chống nạnh phản bác: “Vậy vì sao
anh còn muốn hành hạ tôi? Hãm hại tôi, bắt tôi phải làm công việc vớ vẩn
này, còn nữa, vì sao ba lần bốn lượt chạy tới phòng lưu trữ nói chuyện với
tôi.”
“Tôi cho rằng, nguyện vọng của em là để chúng ta quên đi chuyện đã
từng là người yêu, từ nay về sau, chỉ là quan hệ thầy trò bình thường.”
Khuất Vân nói.
“Không sai, đây là nguyện vọng của tôi.” Du Nhiên thừa nhận.
“Vậy, hiện giờ, tôi đang làm theo nguyện vọng của em, bắt mình trở
thành thầy giáo của em đấy thôi.” Khuất Vân giải thích: “Em là sinh viên
của tôi, cũng giống các sinh viên khác của tôi, nên mới có thể bị gọi phụ
trách lần dọn vệ sinh này, nói cách khác, em chỉ ngẫu nhiên bị chọn.”