Du Nhiên lau mệt rồi, giận cũng phát xong rồi, liền dừng lại, chờ phản
ứng của Khuất Vân.
Cô hy vọng anh sẽ tức giận, hy vọng anh sẽ nổi nóng, thậm chí buồn
bực cũng tốt.
Thế nhưng không có, Khuất Vân chỉ yên lặng chờ cô bộc phát xong, sau
đó, anh cởi áo khoác, lộ ra áo trong, nói một câu: “Lau bằng cái này đi,
sạch hơn một chút.”
Vừa nói, anh vừa vươn tay đặt lên mặt Du Nhiên, nhẹ nhàng lau đi vết
bùn dưới khóe mắt cô.
Du Nhiên ngây người một lúc lâu sau mới phục hồi tinh thần, lùi ra sau,
tránh khỏi bàn tay anh.
Sau đó, cô bước ra khỏi vũng bùn, đi lên con đường xi măng, đi về phía
ký túc xá của mình.
Du Nhiên biết, Khuất Vân vẫn đi theo phía sau cô, nhưng cô không hề
quay đầu lại.
Khi về đến ký túc xá, bạn cùng phòng đều đã ngủ, Du nhiên đứng trên
ban công tối om như mực, im lặng nhìn xuống dưới – trước cổng ký túc xá,
bóng dáng Khuất Vân vẫn lẳng lặng đứng bất động, dáng người cao thẳng,
ưu nhã xuất trần, giống như một con thú nguy hiểm mà đẹp đẽ nhất.
Du Nhiên quay lại, nằm lên giường, đưa tay kéo màn giường, trơn lạnh,
mềm mại.
“Du Nhiên à? Sao muộn vậy mới về?” Bạn cùng phòng C ở đối diện mơ
màng hỏi.
“Tớ… gặp phải một vũng bùn.” Du Nhiên nói.