CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 436

“Sao, không có chuyện gì chứ? Không ngã vào chứ?” Bạn cùng phòng

C ngáp một cái.

“Không.” Du Nhiên im lặng cười trong bóng đêm: “Trước đây từng ngã

xuống một lần, vì vậy vẫn còn nhớ, có chết cũng không ngã vào nữa.”

“Chuyện này chứng tỏ lần ngã trước đây cũng tốt, sau này bước đi của

cậu sẽ an toàn hơn… Không nói nữa, ngủ đi.” Bạn cùng phòng C lại đi tìm
mộng đẹp một lần nữa.

“Đúng, cho dù có đẹp thế nào cũng sẽ không ngã vào nữa.” Du Nhiên

vuốt ve cái màn giường, lẩm bẩm nói.

Đúng vậy, không bao giờ… ngã vào nữa.

Không biết vì hoảng sợ hay vì Khuất Vân, cho tới gần sáng Du Nhiên

mới ngủ được, vì vậy sáng hôm sau cô ngủ nướng.

Nhưng dù sao cũng là thứ Bảy, không có lớp học, Du Nhiên cũng yên

tâm nằm mơ.

Giấc mơ này của Du Nhiên rất không có đạo đức – Du Nhiên mơ thấy

mình làm kẻ thứ ba.

Lúc đó, cô đang làm chuyện vụng trộm với David Beckham, đang cao

hứng thì chị Beck hằm hằm sát khí xông vào, dùng bộ rễ di động cao mười
phân, có thể dùng làm vũ khí giết người kia cắm thẳng vào đầu anh Beck
đẹp trai, đục ra một lỗ thủng máu chảy đầm đìa, sau đó túm được Du Nhiên
đang định chạy trốn, xách cổ áo của cô, giơ lên cao, đồng thời “chát chát
chát” bạt tai Du Nhiên.

Giấc mơ này rất chân thực, thậm chí Du Nhiên còn cảm giác được trên

mặt đau nhức – càng ngày càng đau.