CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 446

“Vậy cậu thích người thế nào?” Du Nhiên giơ ra cái chén trong tay, ý

bảo cậu ta rót đầy.

“Tôi thích…” Tiểu Tân liếc mắt nhìn Du Nhiên, một lúc lâu sau mới lộ

ra một nụ cười nhạt: “Ngực lớn, chân dài, cằm nhọn, tóc ngắn, tính cách
dịu dàng, nhã nhặn.”

Du Nhiên cẩn thận suy nghĩ, rất biết mình biết ta mà nói: “Vậy chính là

người hoàn toàn trái ngược với tôi.”

Tiểu Tân cười, không nói gì.

“Được rồi, chỉ cần nói vậy là được, cậu cần gì phải chán ghét bố mẹ

mình như thế?” Du Nhiên hỏi.

“Thật ra từ nhỏ đến giờ, thời gian tôi ở chung với bọn họ không nhiều,

cơ bản tôi là do ông nội tôi nuôi lớn.” Tiểu Tân bắt đầu hồi tưởng: “Bố mẹ
tôi là sự kết hợp dựa trên hôn nhân chính trị, hai người tuy đã kết hôn
nhưng vẫn có niềm vui riêng của mình, thỉnh thoảng ở chung một chỗ cũng
chỉ để nói chuyện làm ăn. Bọn họ đều không chịu bị thiệt thòi, ngay cả tình
cảm cũng tính toán từng chút một. Tôi thừa nhận tôi bất hiếu, nhưng bọn họ
đối với tôi cũng không có tình yêu. Nhớ khi còn bé, ông nội quy định mỗi
tháng bọn họ phải đưa tôi tới công viên trò chơi chơi một lần, thuận tiện
tăng tình cảm cha con, mẹ con, nhưng bọn họ sợ phiền phức nên đã hẹn
trước, mỗi người cứ cách tháng lại đưa tôi ra ngoài. Có một lần, bố tôi và
cô nàng thứ ký thứ năm của ông ta đang quấn lấy nhau, không thoát ra
được, nên gọi cho mẹ tôi, bảo bà giúp ông ta một lần, đến giờ tôi còn nhớ
kỹ đoạn đối thoại lúc đó của bọn họ.”

“ “Tháng sau và tháng sau nữa tôi sẽ đưa nó đi, còn không được sao?”,

“Ngày mai tôi đã hẹn bạn đi mua sắm rồi, lấy đâu ra thời gian? Đến lượt
anh thì làm đi, đừng tìm tôi”, “Cô đã nói vậy, tôi sẽ vứt nó ở nhà”, “Vứt thì
vứt đi, cũng chẳng phải con của một mình tôi, ngày đó tôi đã không muốn