sinh, đều tại nhà anh ép tôi, còn nói chỉ cần tôi sinh bọn họ sẽ có trách
nhiệm nuôi dưỡng, kết quả thì sao? Lúc thì họp gia đình, lúc lại muốn tôi
dẫn nó đi chơi, lúc nào cũng làm lỡ thời gian của tôi”, “Này này, làm như
tôi xin cô sinh nó không bằng, tôi còn chưa chơi đủ, tôi cũng không muốn
có con, có trách thì trách bố tôi đi”.” Tiểu Tân vốn là một người tâm trạng
rất rõ ràng, giống như một bức tranh dày đặc màu sắc nhưng được phân
khối rõ ràng, nhưng lúc này, cậu ta hạ thấp tầm mắt, trong đôi mắt có rất
nhiều cô đơn: “Lúc đó, tôi đứng ngoài cửa thư phòng, nghe thấy rõ ràng
những lời này, thì ra, đối với bọn họ, tôi chỉ là một sự trói buộc. Từ lúc đó,
tôi không bao giờ muốn ra ngoài với bọn họ nữa, ông nội cũng bỏ ý định
đó, còn bọn họ cũng thoải mái hơn nhiều… Đây là gia đình của tôi, một gia
đình không bình thường.”
Du Nhiên đã dừng đũa từ lâu, chờ Tiểu Tân nói xong, cô vươn tay, xoa
đầu cậu ta, chân thành nói một câu.
“Có thể gặp một người còn thảm hơn tôi…. Chị đây thật sự thỏa mãn.”
Quá trình biến hóa của lông mày Tiểu Tân:
"
╰ ╯ "
"— — "
"
╯╰ "
Đã biết cô nàng này vô tâm, vô đạo đức từ lâu, Tiểu Tân chấp nhận số
phận mà thở dài, cúi đầu múc một bát canh ba ba hầm với gà.
Đang múc, cậu ta bỗng nghe Du Nhiên nhẹ giọng gọi tên mình, là tên
thật: “Long Tường.”
“Ừ?” Tiểu Tân lười biếng đáp, không muốn nói chuyện.