CHÀNG GIẢNG VIÊN CẦM THÚ CỦA TÔI - Trang 459

Du Nhiên không lảng tránh, mà nhìn thẳng vào màu đỏ của máu ở trước

mặt, cô trầm lặng nói: “Khuất Vân, tôi phải đi, bởi vì giữa chúng ta đã
không còn quan hệ nào như thế nữa, hiện giờ, tôi chỉ là sinh viên của anh,
còn anh là thầy giáo của tôi, không có gì hơn, đúng vậy, không hơn.”

Du Nhiên phải rời đi, không phải vì cô còn đang giận dỗi, cũng không

phải vì còn hận Khuất Vân, lại càng không phải vì trừng phạt Khuất Vân.

Rời đi, là cách để cô chịu trách nhiệm cho trái tim của mình, cho thời

gian của mình.

Cô phải đi.

Những ngón tay trắng nõn rời khỏi lòng bàn tay của Khuất Vân, mang

theo niềm tin vững chắc nhất, rời đi.

Không có bất cứ do dự nào, Du Nhiên đi ra khỏi phòng bệnh, không

quay đầu lại nhìn Khuất Vân vẫn duy trì tư thế quỳ một chân xuống sàn
nhà, không nhìn đến vết thương đang chảy máu đầm đìa của anh… Không
hề quay lại nhìn quá khứ giữa bọn họ.

Không dứt khoát, quá buồn bực, Du Nhiên sẽ không cho phép mình làm

chuyện này.

“Có phải tôi rất lạnh lùng không?” Trong phòng sinh hoạt nhóm, Du

Nhiên hỏi Tiểu Tân như vậy.

Giống như bình thường, bọn họ là hai người ra về sau cùng.

Du Nhiên ngồi trên mép sân khấu, hai chân buông thõng xuống dưới, lơ

lửng trong không trung, một đôi giày màu hồng đung đưa.

Cô giơ tay, ném một chai bia rỗng không vào thùng rác bên cạnh.