Trong mỗi giờ học, Du Nhiên không dám vùi đầu ngủ nữa, bởi vì Tiểu
Tân từng vào phòng học của bọn họ, ngay trước mặt giáo sư muốn hôn
trộm cô đang mơ màng ngủ - tuy cuối cùng bị cô dùng một quyển sách
đánh đến vỡ đầu.
Mỗi buổi trưa, khi ăn cơm với Tiểu Tân, Du Nhiên phải cảnh giác từng
giây, bởi vì Tiểu Tân từng thừa dịp cô đang ăn say mê, ghé sát cái miệng
đến muốn ăn miệng cô – tuy cuối cùng bị cô úp cả một bát canh nóng lên
đầu.
Chiều tối mỗi ngày, khi chạy bộ, Du Nhiên lúc nào cũng phải chạy xa
khỏi sân bóng, bởi vì Tiểu Tân phát điên từng cầm một quả bóng rổ, định
ném cô bất tỉnh, thực hiện ý đồ tội lỗi của mình – tuy cuối cùng cậu ta bị
một cục đá to bằng nắm tay của mình đập bất tỉnh.
Cứ như thế, sinh hoạt hàng ngày của Du Nhiên ngập trong sợ hãi, liên
tục gặp ác mộng, trong mơ chỉ có một cái miệng máu me đầy răng nanh.
Sợ đến mức Du Nhiên suýt nữa tè dầm.
Ngoại trừ Tiểu Tân, Du Nhiên còn phải đối phó với Khuất Vân, coi như
cô tự mình đa tình cũng được, nhưng Du Nhiên luôn luôn cho rằng Khuất
Vân sẽ không từ bỏ ý định.
Cho nên cô cố gắng đến khu phòng giáo vụ ít hết mức có thể, đi trên
đường, chỉ cần nhìn thấy từ xa có người có dáng giống Khuất Vân, cô lập
tức quay lưng bỏ chạy, càng triệt để hơn là, cô không chọn môn học tự
chọn trong kỳ này – sợ người dạy chính là Khuất Vân.
Cùng lắm thì năm thứ tư học sau, cứ qua cái cửa này trước đã.
Môn học tự chọn có thể tạm thời không học, nhưng ba khóa thực
nghiệm mỗi học kỳ là trốn không thoát, sau khi điều tra kỹ càng, Du Nhiên