Vừa dứt lời, đường đường là hiệu trưởng đã bị chính con ruột của mình
Khuất Vân túm cổ áo, ném ra khỏi phòng làm việc.
Du Nhiên trợn mắt há hốc mồm nhìn tình thế bị xoay chuyển, khi Khuất
Vân đóng cửa lại mới nhớ ra tình cảnh của mình tương đối nguy hiểm.
Vừa định di chuyển, Khuất Vân lập tức nhìn ra ý định của cô: “Tôi chỉ
muốn nói với em hai câu thôi.”
“Hiệu trưởng thật sự là bố anh?” Du Nhiên hỏi.
“Đúng.” Khuất Vân gật đầu.
“Nhưng mà, anh họ Khuất mà.” Du Nhiên hỏi, cô nhớ rõ ràng rằng hiệu
trưởng không phải họ Khuất.
“Ở nhà anh, mẹ anh làm chủ, vì vậy anh cũng theo họ mẹ.” Khuất Vân
giải thích.
Cửa bị người ta dùng khóa mở ra từ bên ngoài, cái mặt bánh bao của
hiệu trưởng thò vào, cười giải thích với Du Nhiên: “Cô bé này, sửa lại một
chút cho đúng, bởi vì hai mươi mấy năm nay chỉ xảy ra những việc nhỏ, vì
vậy bác mới để cho mẹ thằng nhóc này làm chủ.”
Vừa dứt lời, ngài hiệu trưởng đây lại bị con trai ruột của mình ném ra
chỗ khác xa hơn.
Đóng cửa, khóa cửa, Khuất Vân lại đứng trước mặt Du Nhiên một lần
nữa.
“Anh, thật sự là con trai của thầy ấy?” Du Nhiên vẫn không thể tin
được: “Nhưng mà, hai người bề ngoài tuyệt đối không giống nhau.”
“Tôi giống mẹ tôi, hoặc là nói, giống ông ngoại tôi.” Vấn đề này Khuất
Vân trả lời rất trôi chảy, xem ra đã bị hỏi từ nhỏ đến giờ.