Trái tim Du Nhiên rơi xuống đất, lăn mấy vòng, sau đó tan thành bụi.
Cô nghĩ, lúc này, mình đi đời rồi.
Ngay lúc Long Tường gần như thực hiện được hành động sai trái, bỗng
những tiếng bước chân gấp gáp vang lên.
Trong rừng có rất nhiều lá khô, đôi giày kia giẫm nát thi thể của những
tán lá khô, tiếng động lạnh lẽo và tức giận.
Ngay sau đó, một tiếng động trầm trầm mạnh mẽ vang lên ngay bên tai
Du Nhiên.
Đồng thời, Du Nhiên nghe thấy Long Tường rên lên một tiếng, tiếp đó,
tất cả gông cùm trên người cô đều biến mất.
Du Nhiên không còn sức lực, cứ thế trượt theo thân cây, ngồi xổm lên
đám lá khô, cô dùng đôi tay ôm lấy chính mình, đây là sự phòng vệ yếu ớt
duy nhất mà cô có thể làm được.
“Ngoan, đứng lên, mặt đất rất lạnh.” Giọng nói của Khuất Vân chậm rãi
chảy vào tai cô, thanh tịnh như nước suối, rửa đi hết sợ hãi.
Một đôi tay kéo Du Nhiên lên, một chiếc áo khoác mang nhiệt độ cơ thể
trùm lên người cô, sau đó, Du Nhiên được bế lên, lơ lửng trong không
trung.
Từng bước một, anh ôm cô ra khỏi rừng cây.
Du Nhiên khẽ ngẩng đầu, ánh trăng lạnh lùng âm u lướt qua gương mặt
Khuất Vân như từng sợ chỉ, lướt qua đôi mắt xinh đẹp, hơi thờ ơ của anh,
lướt qua cái mũi cao thẳng thanh tú của anh, lướt qua đôi môi đang… mím
chặt của anh.